they who have just learned how to love will open us up

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

at the end of the world: it’s like an empty bed

unoccupied

the linen gone

a dress flies away

like the memories that cling on to you

the emptiness

.

together, with the bodhisattvas above we’ll turn around

and we’ll pray

not forgetting a single prayer 

when it comes to our fate

.

at the end of the world: it’s like a table

in the corner of a room

where we’ll see you for the last time

as we pocket our dizzy dreams

.

at the end of the world: it’ll be like bruised lips

bleeding like a rose

drunk with the soft touch of our fingers

and nothing that could be remedied

.

they who have just learned how to love will open us up

carefully, with hands void of any scar, unmarred

find that we’ve been hidden and buried

we’ve never loved you

.

at the end of the world: it’s like a year with amnesia

and a number of souls have departed

we’ve dilated our blood vessels

looking for any signs of you

.

it continues to plague me

the confusion, the breathlessness

we’ve instilled our love in a letter, in

paper flowers and the pair of our hands steeped in colour

still found you hidden and buried

a secret that none of us could keep 

a hold on her

.

where could she possibly be

.

and that’s all the poem could possibly reveal

after it’s has been hidden and buried 

in a chest cavity

FEBRUARY 2022

_____

khi thế giới kết thúc: nó giống như một chiếc giường

trống rỗng

khăn trải giường biến mất

một chiếc váy đang bay

như ký ức bám chặt bạn

một sự trống rỗng

.

cùng nhau, chúng ta quay lưng với các vị bồ tát trên cao

chúng tôi cầu nguyện

không quên một lời cầu xin nào

cho số phận

.

khi thế giới này kết thúc: nó giống như chiếc bàn

trong góc phòng

nơi chúng tôi nhìn thấy bạn lần cuối, chúng ta bỏ túi

những giấc mơ chóng mặt của mình

.

khi thế giới này kết thúc: nó giống như đôi môi bị thương

chảy máu như hoa hồng

say trong cái chạm nhẹ của ngón tay chúng ta

và không gì có thể chữa lành

.

những người mới biết yêu sẽ mở chúng ta ra

thật cẩn thận, với bàn tay không có vết thương của họ

và tìm thấy chúng tôi bị chôn vùi

chúng tôi chưa bao giờ yêu bạn

.

khi thế giới này kết thúc: nó giống như một năm bị lãng quên

và một số linh hồn đã rời đi

chúng tôi làm rỗng mạch máu của chúng ta

tìm kiếm những dấu vết hiện diện của bạn

.

nó vẫn khiến tôi

bối rối, khó thở

chúng ta gửi gắm tình yêu của mình vào một lá thư, trong

những bông hoa bằng giấy và đôi bàn tay nhuốm phẩm màu

của chúng tôi vẫn tìm thấy bạn bị chôn vùi

một bí mật mà chúng ta không bao giờ có thể giữ

được em

.

em đâu mất

.

và bài thơ chỉ dám nói thế thôi

sau khi bị vùi

vào bầu ngực


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: