Summer anthem

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

SUMMER ANTHEM

Pull your hair up high

Hot and humid is midday

The tip of branches are in sumptuous red blooms

The honey sunlight is shimmering

Looking up through the well of the sky

The endless brilliant blue illustrious clouds

April is wrapped blinding light

The flickering glimmer

An ecstatic day

The terrifying splendour

A dream state suspended

The silent brilliance resounded.

Em, dearest, take a moment

Time is quietly burning

Easy and unhurried 

Easy lovesickness

Low simmering fires and heated inebriation

Endless glittery delusions

Streets filled with light

Dawn green with foliage

Pulsating calls of cicadas in welcoming shades

Pleading frantically in the dark

The murky opening in all direction 

A jubilant wondrous dot of the sky.

On the other side of a daydream you’re dropped

Wandering for the whole time apart

After the amble passion

Oh (em)you’re the devil queen of summer

Land of unfurling golden yellows boundlessly out reaching

Lonely falling silent teardrops. 

Just casually so

A stupid heart

Ardent calls of capacious imprisonment

Blood of the earth cool flowers warm smiles

Behold the Sun sudden overflowing of magic

A relentlessly blind and thirsty sea singing songs of melancholic yearning.

(September 2021)

HẠ CA

Em vén tóc cho cao

Trưa nay trời nồng nực

Đầu cành xa hoa đỏ trổ ngời

Óng ánh nắng mật

Ngửng trông giếng khơi tuyệt ngấn mây

Đáy biếc toả

– 

Tháng tư chói lọi vây

Chập chùng lấp loá

Ngày nôn nả ngây

Diễm lệ kinh hoàng

Giấc chon von còn chưa rớt ngã

Rực rỡ im vang.

– 

Này em dừng nghe

Thời gian lặng thiếp cháy

Thong thả thong thả

Tình si thong thả

Lửa đầm say đê mê

Long lanh ngút ảo

– 

Trên phố xá bừng héo hon

Rạng um xanh cây cối

Trổi râm ran điệu ve sầu bôn chôn

Van vỉ như hớt hải mờ tối

Phương hướng nào cũng mở mông lung

Quýnh quáng đốm trời diệu vợi.

– 

Thả em bên kia chiêm bao nghĩ thoáng

Rong suốt giải phân ly

Theo đam mê lững thững

Ô em quỷ mị mùa hè

Sông nước phơi vàng xoá bờ bến

Tịch mịch rơi hạt lệ quạnh không.

– 

Thản nhiên thản nhiên thôi

Tim khờ dại

Ngục tù thênh thang đắm tiếng gọi

Máu thổ hoa ngầu thắm tươi cười

Kìa vầng dương trút rợp huyễn hoặc

Biển khô mù hát trầm vong khôn nguôi.

—–

4-74

(Giai phẩm Văn 21.5.1974)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: