yearnings

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Thái Hạo’s social media page
Yearnings

I yearn for a spot on the pavement
to sit and watch the dying day
cold coffee. shiny blackness
stare at the passer by
human warmth
together
in a dying day

I yearn for the fingers woven with mine
easy steps of autumn
the breeze
the old Vespa taking its time 
disappearing into the horizon
waking up the past
the freshness of once upon a time
clean rain
abundant round pebbles 
asleep at the bottom the cerulean sea

I yearn for myself
in the middle of town 
amongst the people
so all the seasons may move on
so this life may move on
towards an endless horizon

August 2020
Thèm

Chiều nay tôi thèm một cái vỉa hè
để ngồi thật yên
bên ly cà phê lạnh. đen nhánh
để nhìn người đi trên phố
tôi thèm người
rủ rỉ
trong chiều

Tôi thèm người đan tay trên phố
đi chầm chậm trong mùa thu
gió thổi
tôi thèm được nhìn thấy một chiếc vespa cổ
thong dong
đi vào trời. đánh thức ngày xưa
ngày xưa trong xanh
mưa lành
vành vạnh sỏi tròn ngủ dưới đáy thiên thanh

Tôi thèm ngồi xuống
giữa phố người
cho bốn mùa đi qua
cho đời người đi qua
thinh lặng
vào trời mênh mông.

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: