calamity

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

TAI BIẾN

Khi tôi thổi tắt ngọn đèn
tôi biến mất
đêm biến mất

dòng nghĩ trắng như sữa chảy
suối nguồn
mặt đất

mạch máu mọc nhánh vào thân thể
đỏ loang đêm
mọc vào tứ chi
mọc vào tim óc
và mọc trên môi

nóng
tiếng kêu của loài mèo động dục
tiếng chó tru rách lưới B40
biển

và rừng cháy
dầu loang trong mắt ướt
tôi biến mất

khi những mạch máu vỡ
cơn tai biến của bóng đêm
thời đại đột quỵ
vỡ máu trên môi.
CALAMITY

When I wanted to snuff out the candle
me disappearing
night disappearing

the strain of thoughts white pours like milk
the origin
the earth

the blood vessels branching through the body
bloodied the night
in my limbs
in my mind and heart
on my lips

heat
cries of mating felines
howling dogs tearing at chain-link 
sea fence

burning forest
the diluted oil in my wet eyes

blood vessels bursting
the catastrophe of the night
an era of stroke
bloodied lips

(May 2020)
source: Thái Hạo’s social media page

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: