Wake up

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

The endless closed eyes of darkness wake up

upon the East timid is the dawn

where be the refuge for the wandering lost souls

.

the manic muted notes on the piano

a gather of geckos waiting for a taste of the night

souls after souls searching for hope in desolation

.

touched upon the bottom of a well of their home

home, what home

a country left discarded at the side of the road

.

the heartache briefly settled upon fate

a slash across the back of an unforgiving history

the long scar someone uttered spoke poorly of reincarnation

.

waking up to nothing but a fairy tale for a dream

no newspaper or TV announcement to soothe the insecurity

callus feet upon rocks yearning for a soft path

.

even changed were the Sunday prayers

the sacred incantations online to Monday extended 

the endlessly drifting clouds in search of their place in the air

.

catch a breath

still flowing are the rivers, continual bloom

continual pubescent change

.

the journeys conquering time

homes waiting for nature to open up

in the passing breeze the glorious falling light

.

compassion and love, withdrawal from separation

green rows of fresh vegetables, stuff of dreams

bottled hope across flight paths

.

chirping birds across the sky upon the birth of a new horizon

orderly gallant fragrant with flowers

wake up wake up

.

August 2021

— 

THỨC DẬY

.

Thức dậy đi bóng tối nhắm mắt triền miên 

ban mai không dám mọc phương Đông

oan hồn lang thang  mất nơi nương tựa

.

phím piano sinh cuồng loạn nhảy đè nén

bầy thạch sùng tụ họp mong mồi nách tối

người người tìm niềm tin ngoài kia hoang mạc

.

chạm đáy nhớ quá quê nhà

nhà đâu đâu nhà

quê hương không quê hương nằm vất vưởng bên đường

.

bi thương tạm tin phận số

lịch sử tàn nhẫn vết chém ngang lưng

sẹo dài ai đó nói ác về luân hồi

.

dụi mắt bừng dậy giấc Nam kha cổ tích

không đọc báo không truyền hình để tưởng ngược bất an

sỏi đá đau đáu bàn chân mong bình nguyên êm ái

.

chủ nhật cầu kinh thê thiết quá đổi

tiếng thiêng liêng dài online đến thứ hai 

mây trôi mãi tìm chỗ về không trung

.

sẽ cứu lấy tiếng thở

suối nguồn vẫn chảy sông trần gian

trổ bông tai dậy thì 

.

thời gian chinh phục đoạn đường

lớp lớp ngôi nhà đợi chờ tự nhiên mở cửa

phong du rơi đẹp nắng ngày

.

tình người tình người hàng một sát lưng nhau triệt tiêu cự ly 

hàng hàng rau xanh xanh niềm mơ ước

những lọ thuốc hy vọng trong ngõ ngách trên đường bay

.

bầy chim sinh nhật líu lo bầu trời

trật tự bày biện nồng nàn trân trọng mùi thơm tỏa 

thức dậy thức dậy


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

  1. I used to be recоmmended this blog by my cousin. Ι’m now not sure whetһer this publish is written through him as nobody else
    know such distinctive approⲭimately my difficulty.
    You’re incredible! Thanks!

    Like

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: