All the little children

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Photography: Nguyễn Thị phương Trâm

Beyond the sunny days, rainy days, beyond the days without the sun without the rain, we would appear whole again to all the little children. We have danced, we have destroyed, sang and swore and screamed raucously like lost children. But do you know who we are? Please let us know as well? As for us, we won’t and will never know. Hence, we can be anybody, someone of importance?

The adults usually are much wiser than us. They eat, they speak, they make love, and their empty laughter runs past us. In the depth of the night, they would quietly plot the coming days. As for us, at the age of eating and sleeping, we don’t know how to be deceitful.

How could anyone know that every night, we dream, those gentle dreams so calm, so sweet? If in our dreams, our forehead sweaty, we would see the fairy godfather fanning us, his beard white like the foot of spring. If in our dreams, our stomachs were empty, there would be the fairy godmother bringing bread breaking off pieces to feed us, her hair long like the spring breeze. If in our dreams, we were sad, immediately the fairies would appear to sing cheerful melodies, their pale skin as white as the spring clouds.

We live depending on those precious dreams. Without such notions, perhaps, we may have perished long ago!

Don’t give us those twisted grand excuses; we don’t want to hear it. Life is complicated; adults are a thousand times more complicated. Our only wish is to be full, to be nurtured, even though it’s in our dreams.

There are those long days, we asked each other: “Hey, how come the night comes so slowly?” We pine for the night, we pine for those dreams, the sooner they come the better. No different from those little boys and girls yearning for their birthdays to eat cake with their friends and to get presents from their parents. Daylight is too glaring, too bright; our eyes are never unaccustomed to the light. Hence, we walk holding onto each other’s shirt sleeves, holding tightly to each other’s hands when we dance and play. Otherwise, we will lose each other, we will be altogether lost.

“Dragons slithering on a cloud through the rows of cabbages, asking if the owner were home?”. That’s how we play; you can see right, how fun it is? The crowd splits up into two sides so we can capture the goat blindfold. My friend couldn’t remember the rhyme, chanting rubbish, but who cares, as long as it’s fun right?

In the crowd at the side of the road, there were grey hair elders, not like the fairy godfather or mother in our dreams. These elders’ faces were all wrinkled, skin rough and scaly, mandibles caved in with no teeth, pathetic! My friend kicked a basket of cabbages from under the arms of an old woman. Oh, the old woman wept! Funny yeah? Open your eyes and look at us, we’ve never shed a tear!

All the little children have never shed a tear! Very strange right? A child should be allowed to cry, but we were not placed into this world to weep but to sing the glorious anthems of scorching heated dreams. Though, we will never be able to “grow up” in the meaning of the word literally and figuratively. But in truth, does anyone actually wants us to grow up? No! Reason being? Truly, is there even a need for an explanation? Those children will die, those pure, innocent souls will die, right inside those dreams, right in the middle of putting their clothes on, while they’re eating, playing with their fairy godfather and mother, they are happy, what more could they want? Such blessings are unattainable by adults, no matter how great they are at scheming.

Now, as always, invariably, we dream; all the innocent little children are dreaming. Dreams the makeup of nightmares: Fairies changing suddenly, eyes protruding baring fangs no different from witches. Their tongue was slimy on our necks as they cackled. In the dream, we shook with fear. We were wrapped in a red blanket soaked in black magic. We were all red like the harrowing blood of winter! The veins in our eyes popping out, bloodshot, glowing! 

Now the days are like the nights, we dance we cream, till we’re exhausted, till we are dead on the side of the road, in the field, in those hot, cramped rooms. Our one wish: When we are dead, each one of us will have a small pretty burial plot, not thrown somewhere like a public bathroom or between the rows of cabbages. We’re afraid of the dogs getting a scent of our corpses.

And on our tombstone, please engrave on our tombstone – all the little children who should never have been born…!

[Edited July 2022]

Những hài nhi bé bỏng

Sau những ngày nắng, sau những ngày mưa, sau những ngày không nắng không mưa, chúng tôi lại hiện lại nguyên hình là những hài nhi bé bỏng. Chúng tôi từng nhảy múa, từng đập phá, hát hò và chửi thề và hô vang nhiệt liệt như những đứa con hoang. Bạn biết chúng tôi là ai không? Nói cho nghe với? Còn chúng tôi, không và sẽ không bao giờ biết mình là ai. Vậy thì, là ai cũng được, là ai thì có quan trọng gì đâu?

Những người lớn thường khôn hơn chúng tôi nhiều. Họ ăn, họ nói, họ làm tình và cười trơ trẽn phóng xe qua mặt chúng tôi. Rồi trong những đêm sâu, họ âm thầm bàn bạc âm mưu cho những ngày kế tiếp. Còn chúng tôi, tuổi ăn tuổi ngủ, nào đã biết lọc lừa…

Bạn không biết được đâu, hàng đêm, chúng tôi vẫn thường nằm mơ, những giấc mơ rất đỗi êm đềm, dịu ngọt. Nếu trong giấc mơ, trán chúng tôi đẫm mồ hôi, thì sẽ thấy một ông tiên cầm quạt ngồi bên quạt mát, râu ông tiên trắng như cước mùa xuân. Nếu trong giấc mơ, bụng chúng tôi đói cồn cào, thì sẽ có một bà tiên mang bánh đến bóc cho ăn, tóc bà tiên dài như gió mùa xuân. Nếu trong mơ, chúng tôi buồn bã, thì có ngay những nàng tiên da trắng như mây mùa xuân đến hát múa tưng bừng.

Chúng tôi sống nhờ vào những giấc mơ giàu có ấy. Nếu thiếu giấc mơ, có lẽ, chúng tôi chết lâu rồi!

Đừng nói với chúng tôi những lí luận dài dòng rối rắm, chúng tôi không muốn nghe. Đời phức tạp, bọn người lớn lại ngàn lần phức tạp hơn. Chúng tôi chỉ mong được ăn no, được vỗ về, dù chỉ trong mơ.

Có những ngày dài, chúng tôi hỏi nhau: “Này, sao hôm nay đêm đến chậm thế nhỉ?” Chúng tôi mong đêm, chúng tôi mong giấc mơ đến càng nhanh càng tốt. Không khác gì những bé trai bé gái mong nhanh đến ngày sinh nhật để được ăn bánh cùng bạn và nhận quà tặng từ bố mẹ. Ban ngày, nói thế thôi chứ chói lóa quá, rực rỡ quá, mắt chúng tôi không quen. Vì vậy, chúng tôi phải bám áo nhau mà đi, níu tay nhau mà nhảy nhót, nếu không, dễ bị lạc…

“Rồng rắn lên mây có cây cứt chó, hỏi ông chủ có nhà hay không?”. Chúng tôi đang chơi đấy, bạn thấy không, cũng vui chứ nhỉ? Khán giả dạt ra hai bên để chúng tôi chơi bịt mắt bắt dê. Bạn tôi không nhớ lời, hát tầm bậy, kệ, miễn vui là được chứ gì?

Trong đám khán giả lôi thôi bên vệ đường, có những cụ già tóc bạc, nhưng không phải là ông bụt bà tiên trong giấc mơ đâu. Những cụ già này, mặt nhăn, da dẻ sần sùi, mồm lại móm vì rụng hết răng, chán lắm! Bạn tôi co chân đá bay rổ rau bà lão đang cắp nách. Ô, bà lão khóc! Buồn cười chưa? Mở to mắt nhìn chúng tôi này, chưa bao giờ biết khóc!

Những hài nhi chưa bao giờ biết khóc! Lạ lắm phải không? Khóc thì đứa trẻ nào mà chẳng làm được, nhưng chúng tôi có mặt trên đời này không phải để khóc than mà là để hát hò ngợi ca những giấc mơ cháy bỏng. Có điều, chúng tôi không bao giờ “lớn lên” được, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của từ này. Có ai muốn chúng tôi lớn lên không? Chắc chắn là không! Lí do ư? Không cần phải nói nhiều. Những đứa trẻ sẽ chết, những linh hồn trong trắng sẽ chết, ngay trong lúc ngủ mơ, ngay trong khi đang chơi đùa ăn no mặc đẹp với những ông bụt bà tiên, còn gì hạnh phúc hơn nữa? Người lớn làm sao có diễm phúc đó, mặc dù họ có đủ âm mưu, có đủ lọc lừa lươn lẹo để đối đáp với nhau.

Bây giờ thì như thường lệ, chúng tôi vẫn đang mơ, những hài nhi bé bỏng vô tội đang mơ. Những giấc mơ thực sự kinh hoàng: Những ông bụt bà tiên bỗng dưng thay hình đổi dạng, trợn mắt nhe nanh không khác gì phù thủy. Họ cầm lưỡi hái kề vào cổ mỗi chúng tôi và cười khành khạch. Trong mơ, chúng tôi giãy giụa. Người chúng tôi bị trùm lên một tấm khăn choàng màu đỏ đã nhúng bùa phép. Cả bọn chúng tôi đỏ như máu mùa đông, ghê lắm! Mắt đứa nào cũng vằn lên dễ sợ, long lanh!

Bây giờ thì như thường lệ, khi mặt trời lên, chúng tôi lại rồng rắn lên mây, hò hét cười đùa và văng tục chốn đông người, đạp tung rổ rau của mụ già chậm chạp, nhổ nước bọt vào mặt những lão già lừ đừ đáng ghét trong công viên. Chúng tôi không mong đêm đến nữa. Đêm bây giờ là nỗi ám ảnh kinh hoàng với những giấc mơ màu máu.

Bây giờ thì ngày cũng như đêm, chúng tôi nhảy nhót thét gào, cho đến lúc kiệt sức, rũ xuống và chết dọc đường, chết trong công viên, chết trong những căn phòng chật hẹp và nóng bức.

Chúng tôi chỉ ước có một điều này: Sau khi chết đi, mỗi đứa đều được có một ngôi mộ xinh xinh, chứ không bị vứt đâu đó trong nhà vệ sinh hoặc trong vườn rau cải. Chúng tôi sợ bọn chó ngày sẽ đánh hơi thấy ngay…

Và trên bia mộ, xin hãy ghi: Mộ của những hài nhi bé bỏng sinh nhầm…!


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: