Idol

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đình Toàn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
Oh idol of the past
All of that loving to thee I’ll return
Together with those shiny dying monuments
I’m naught but a decrepit moss strewn field

The verses of poetry and song to thee I’ll return
The honeymoon of a bygone era 
As I return to the darkness of my soul
By the yellowing grass the herald of my regret

I loved thee, the innocence of impending death
My poor tired arms, tried to flick off the love
The sad memories, the silent tears
Fervently trying to sooth my pride

I loved thee with the sacred love of the gods
So I bore the loneliness 
(loneliness synonymous with contempt)
The lack of pride turned into bitterness

I consoled myself in silence
The whinging, meaningless
But what else could there be said
Shattered is my body and spirit

There’s nothing left for you to take
The days drifted by, the dreams washed away
The sulking, the pitiful silence
Eventually will fizzle out like a dying flame

The sad verses couldn’t lift the injured soul
I’m reliant on the crutches of love for support
You’re far away so all is far away
And all is naked with absence

I don’t know why I’m listless
Why I’m sad
Why I love you
Why we’re apart
Why you cry
Why you laugh
Why I am so old in my twenties
Why I don’t know how to hold on to you so I could be happy
We’re further and further apart by the second, the minute
Losing each other by the day – by the month – by the year
In complete silence – but completely as sure as our feet
Taking the one step at a time out of a dream
The beckoning shattered amongst the crashing ocean waves
(the intangible sea and the intangible sail)
How could anyone fathom such depth
But you understood didn’t you(em)?
Don’t broach each other like acquaintances
Leave each other alone (the begging is a voluntary volition) in a state of peace
Neither of us left hence neither of us has the need to seek
Naturally we would meet again, that’s just life
Probably won’t love each other as we do love the moments
(dearest)
Then to be out of sight like those who have died
Life will go on, it will never end
People will come to understand that there’s nothing better than love
Hence, I regret nothing, not even the pain
Composing poetry as a bird would listen to its song
The birdsong is sad because of the its pitiful heart
My poetry is sad because I love you

Farewell to the memories!
Farewell to you, my love!

(December 2021)

_____

Thần tượng

Hỡi thần tượng của lòng tôi quá khứ
Trả lại người đầy dĩ vãng yêu thương
Với điện đài xưa hoang phế u buồn
Tôi chỉ là sân rêu mòn đổ nát

Trả lại người đây lời thơ tiếng hát
Của tuổi hoa ngày mật đã qua rồi
Tôi trở về với đêm tối hồn tôi
Lấy cỏ úa đăng quang niềm hối tiếc

Tôi yêu người thơ ngây như đợi chết
Tay rã rời không vuốt kết nhớ mong
Kỷ niệm sầu tư, nước mắt âm thầm
Đem tha thiết để dỗ lòng kiêu hãnh

Tôi yêu người bằng tình yêu thần thánh
Nên bằng lòng gánh chịu nỗi cô đơn
(Sự cô đơn đồng nghĩa với rẻ khinh)
Chẳng đủ kiêu sa, biến thành cay đắng

Tôi hoài nhủ lòng tôi xin nín lặng
Có nghĩa gì đâu lời thở than này
Nhưng bây giờ tôi biết nói sao đây
Cả thể xác cả hồn tôi đã vỡ

Hết cả rồi em còn mong gì nữa
Ngày đã trôi qua, mộng đã trôi qua
Những tủi hờn, những câm nín xót xa
Rồi sẽ lụi như ngọn đèn sắp tắt

Thơ buồn không đỡ nổi hồn què quặt
Anh chống tay vào chiếc nạng tình yêu
Em xa rồi tất cả cũng xa theo
Và tất cả còn trơ niềm trống vắng

Nào anh có hiểu tại sao anh chán nản
Tại sao anh buồn
Tại sao anh yêu em
Tại sao mình xa nhau
Tại sao em buồn
Tại sao em khóc
Tại sao em cười
Tại sao anh già giữa tuổi hai mươi
Tại sao anh không biết giữ em cho đời anh hạnh phúc
Để đến nỗi xa nhau từng giây từng phút
Rồi mất nhau từng ngày – từng tháng – từng năm
Rất âm thầm – nhưng rất chắc – tựa những bàn chân
Đi từng bước ra khỏi hồn của mộng
Tiếng gọi với vỡ tan vào biển sóng
(biển vô hình con tàu cũng vô hình)
Đắm đuối ấy làm sao người ta biết được
Nhưng mà em hiểu được phải không em?
Đừng nhắc đến nhau như nhắc những người quen
Hãy để yên nhau (ý van xin cũng là lời tự nguyện) trong vùng yên lặng
Chúng mình không ai bỏ đi vì không ai tìm đến
Việc gặp nhau tự nhiên như sự có mặt giữa cuộc đời
Cũng chẳng yêu nhau như khoảnh khắc
(em ơi)
Rồi khuất đi như những người đã chết
Cuộc đời còn và sẽ không bao giờ hết
Người ta sẽ hiểu rằng không gì hơn là được yêu nhau
Nên anh chẳng tiếc gì kể cả những đớn đau
Và làm thơ như con chim một mình nghe tiếng hót
Giọng chim buồn vì lòng chim đau xót
Thơ anh buồn vì anh yêu em

Thôi giã từ kỷ niệm!
Thôi giã từ nhé em!

Nguyễn Đình Toàn first penned under Tô Hà Vân, born September 6th, 1936 at Gia Lâm, by the Red river, outside of Hanoi. Left for South Vietnam in 1954, there he became actively involved in the arts, literature, poetry, plays, and music, in association with literary magazines like Văn, Văn học. He collaborated with Trần Phong Giao for many years in the selection of literature for Văn Magazine. He took up the position as the editor of Saigon Radio after that and became known for the Music program in the early seventies. He was captured twice after 1975 and was imprisoned in a re-education camp for nearly six years. He and his wife, Madame Thu Hồng, settled in the United States of America at the end of 1998. A retiree, he currently resides in Southern California with his family.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: