On duty

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Night unfurled its wings into nothingness at four o’clock in the morning

The Saigon River ran beneath the blinding fog

The moon fell in a flash

Dropped

The yellow flame dangling at the beginning of a song

    – My love, come, don’t you know how much I need you.

The soldier on duty hid from the cold

In the threadbare layers of his clothes the carefully hidden verse 

Out of nowhere landed on his lips flying high then down through hell

Headed for the sky

Like a bird awkwardly circling streetwalkers

Shaking, back and forth I climbed the steel ladder 

Canoes and wavering flames of torches near the citadel

Searched for the body of someone who had drowned

(A young woman had slipped from Đáy River’s wharf that afternoon)

On the opponent’s isle were the sudden drowned out cries

Like rustling reeds

The precariousness of a ship on the high sea

The moon fell, died

The light of the torch flickered along with the resounding verse

I shouted: slam the cymbal call anyone who will agree

Point the spotlight at the dead zone

The sombre metallic sound reverberated endlessly returned

In the extremely cold lonely cave

A bunker anchored mid-air

The exploding torpedoes endured by the forest, bent into submission were rows and rows of coconut palms at the riverbank

I shouted: Don’t sleep my love, pride your eyes open, be ready for the enemy

Don’t sleep my love, dawn is near, don’t sleep

Me ascending blending into the pile of wet metal higher than anyone’s head

Listened again to a verse as thin as the cold thread strung across my face

    – My love, come, don’t you know how much I need you.

(September 2021)

TUẦN GÁC

Bây giờ bốn giờ sáng đêm đang xoè cánh hư vô

Sông Sài Gòn trôi dưới chân một vết sương mờ

Trái hoả châu loè sáng rớt xuống

Rớt xuống

Lửa vàng hoen treo đầu tiếng ca

    –  Em ơi, em ơi ngồi đây anh nhớ em

Người lính gác trốn rét núp mình

Trong áo tơi chùm kín ủ khúc hát

Chợt đáp trên môi bay cao luồn khoả ngục

Vỗ cánh

Như con chim chập choạng vòng điếm hoang

Anh trèo rung thang sắt dốc ngược

Những chiếc xuồng đốt đuốc men bờ thành

Mò xác người chết đuối

(Thiếu nữ sẩy chân bến Đáy ban chiều)

Tiếng khóc bật chìm trên cù lao đối thủ

Như cỏ gianh khua

Như con tàu say lô cốt bấp bênh

Trái hoả châu rụng tàn

Mồi đuốc chập chờn cùng khúc hát âm vang

Anh bảo: Khua kẻng lên hãy kêu đồng bạn

Pha đèn sâu trong các vùng tử giác

Tiếng sắt dầy âm u truyền mãi hồi đối đáp

Trong hang động vô cùng rét lạnh và cô đơn

Lô cốt thả neo giữa không trung

Trái phá nổ ngậm miệt rừng chồi, hàng dừa nước ven sông ùa sáp tới

Anh bảo: Đừng ngủ em, chống mắt lên, chờ kẻ địch

Đừng ngủ em, trời sắp sáng, đừng ngủ em

Anh trở xuống lẩn vào đám cao ướt sắc vượt đầu

Và lại nghe khúc hát mỏng như tợ sợi rét dăng ngang mặt

    –  Em ơi, em ơi, ngồi đây anh nhớ em.

(before 1975)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: