To Quách Thoại

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

TO QUÁCH THOẠI 

                 The Sun is rising

                 The Sun is rising 

                 On the verge, a season of blooming red cotton blooms …

              QT

The murky cloud perched on the window sill

he crutched the thin blanket as his life flashed before his eyes

the hospital turned into a secret garden

alone he slept waiting for us

sky high sky high blue blue forevermore

upon lips the bellowed breaths

never a complaint not one begrudging resentment 

the door to the outside barely enough to let out the boundless laughter

loved still those who bleeds

as for yesterday something about mountains and meadows

in the times to come in feral pieces this body 

lying there till only heaven knows

hey Thoại the one knows not how to cry

yet salty were such lips steeped in rivers of tears

he can but die naked

we smashed into pieces the images

life should be abundant like the air

life should be abundant like the dawn

The hospital air dry and chilly rattled by the footsteps

we arrived at a moment Thoại was up sitting
please dear poet accept this wreath of flowers

in life we are all winners

(September 2021)

GỬI QUÁCH THOẠI

                 Mặt trời mọc

                 Mặt trời mọc

                 Rưng rưng mùa hoa gạo …

              QT

Mây đục đậu lên bờ cửa sổ

người nằm ôm chăn mỏng nhớ đời

bệnh viện thành công viên khuất nẻo

người ngủ một mình đợi chúng tôi

trời cao trời cao xin xanh biếc

hơi thở rất tròn quanh vành môi

không trách chúng tôi nhiều quên lãng

cửa ngoài chưa thỏa vút tiếng cười

còn thương những kẻ đau rỏ máu

những chuyện hôm qua chuyện núi đồi

mai kia thân thể hoang từng mảnh

nằm đây rồi cũng rõi mây trời

Thoại ơi Thoại ơi không biết khóc

nhưng giòng nước mắt ướp mặn môi

không chết trần truồng không thể được

chúng tôi đập vỡ những hình hài

cuộc sống phải thừa như không khí

cuộc sống phải thừa như sớm mai

– 

Đường hanh bệnh viện dòn tiếng bước

chúng tôi vào giữa lúc Thoại ngồi

xin trao thi sĩ vòng hoa tặng

chúng ta đã thắng giữa cuộc đời

—–

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: