“someone walked past the door possibly”*

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

1.

“someone walked past the door possibly”*

dare not pass the door

alone, I saw you there on the roof

fighting with the wind

gosh the cold chapped lips

you shattered into joy

since you’re dead

the dead are usually more beautiful 

the entirety of dusk, bloodying everything

all the white windows

2.

the cold wind like memories

obstinate

you ran as soon as someone called your name

Thảo Phương

like grass you lived just once that afternoon

you ran in that direction

so all could see your undulating breast

your chest in the rain

that’s the reason for your absence

winter was as sharp as a blade

across the sky

Quang Dũng sat by as

“Tây Tiến”* the French headed out for phở 

as Nguyên Hồng left town

headed for the corner of Nhã Nam

3.

winter woke up while you were asleep

cutting through the shivering gaps

in the door

you were born

at the sudden death of Thụy Khê as

the poet Hữu Loan left for his home in the country

cracking open each rock, one at a time

4.

your white skirt

was dyed black

everyone witnessed your bloating

Hanoi constantly wrapped in the falling rain

the colour of damp flags

the broken pieces

slowly put back together

the one flag

it’s time Phan Vũ writes a poem about Hanoi

gosh the poems

gosh how many people have perished 

after Phan Khôi died

after the clouds in the sky 

above the five gates around Nguyễn Đình Thi

Văn Cao said nothing

Phạm Duy escaped the North

left for the South…

____

(December 2021)

*“Tây Tiến” is a poem by Quang Dũng

“dường như ai đi ngang cửa” a line from “Không đề gửi mùa đông”, a poem by Thảo Phương, the lyric for “Nỗi Nhớ Mùa Đông”, a song by the recently deceased musician and composer Phú Quang.  

_____

1. 

“dường như ai đi ngang cửa”

không dám đi ngang cửa 

tôi thấy bạn một mình trên sân thượng

chống chọi với gió

lạnh khô nứt cả hai môi

bạn vỡ òa niềm vui 

vì mình đã chết

những người chết thường đẹp hơn 

cả hoàng hôn, vì nó làm vấy máu những ô cửa sổ 

màu trắng 

2. 

một cơn gió mạnh như ký ức 

sững sờ 

bạn bỏ chạy khi có người gọi tên bạn 

thảo phương 

bạn chỉ sống một chiều như cỏ 

bạn chạy theo hướng đó 

cho mọi người nhìn bộ ngực của bạn

hai bầu vú trong mưa 

đó là lý do bạn vắng mặt 

mùa đông vẫn như cắt 

ngang trời 

quang dũng đang ngồi 

tây tiến về quán phở 

nguyên hồng bỏ phố 

nhã nam

3. 

khi mùa đông thức giấc 

gió xuyên qua trong lúc bạn ngủ 

những khe cửa run rẩy

bạn được sinh ra

trong mỗi một cái chết tức tưởi 

thụy khê 

như chàng thi sĩ hữu loan về quê 

đập từng hòn đá

4. 

màu trắng 

chiếc váy của bạn bị nhuộm đen 

ai cũng thấy bạn đã căng ra

một hà nội chỉ toàn mưa sa

trên màu cờ 

những thứ vỡ ra đang được trần dần ngồi lắp lại

chỉ một ngọn cờ 

đã đến lúc phan vũ làm thơ 

cho hà nội

hỡi những bài thơ 

bao nhiêu người đã chết

sau cái chết phan khôi 

sau đám mây trên trời 

năm cửa ô nguyễn đình thi đầy nắng 

văn cao im lặng 

phạm duy bỏ vào nam…

___

December 2021


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: