Farce

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

FARCE

Day in and day out I sat there, listening to the sound of my heart beating,  unchanging, steadfast, mundane thumping to the point of tedium and madness.

Why to the point of madness? Why does the heart beat, beat at all, why must blood course through my veins, and hair continue to grow when I’m bound by silence? I was born into this world, as a witness to the insane. We are big and small, fast and slow, uniquely different, united as a horde of followers of outdated ideology. Madness followed by falsehood, a chain of tragedies unfolding in silence.

Concurrent there within each second of my heartbeat, minute, day.

I did suspect, maybe; in a moment due to carelessness, someone has implanted a remote pacemaker? Because there are days, my heart is out of control, beating out of place. It doesn’t just beat for me, mad right? I’m a regular healthy 70 beats per minute; yet, there are times, the heartbeats double, even triple its usual rate!

Is there anyone out there out of their mind, crazy enough to sit and count their heartbeats?

I am because I believe there is a larger transient madness out there, beyond me, ready to tear down everything that is today and tomorrow.

My heart doubling and tripling its heart rate and I’m still alive? Seems unsound, but it’s not the biggest farce. I have a friend who writes poetry. In the middle of drinking, he would whisper quietly so only I could hear: “It’s true, in my heart there’s a fortified prison!” stunned, I would stare at him, knowing he was serious, knowing he was not drunk, with not the hint of a smile on his face!

Who’s brave enough to build a fortified prison in their heart? Absurdities are always followed by other absurdities. But I’ll abide, I shall reveal to you, my readers, all these compounding absurdities.

You’ve called me for a drink, but I won’t accept it. Because I know, after finishing half a packet of 333, you will whisper into my ear:” In my heart, there’s a…”

At this point in time, I’ve yet the courage to reveal the biggest, mother of all absurdities, but for the moment: Some people are still alive when their heart has stopped, yes!

They live in the mind of other people.

They have the right to live in the mind of other people.

They’re obligated to live in the mind of other people.

And they have given birth to a mountain of adoration, the wilderness of indignation, savage, vile pit, and divide.

Their hearts no longer beat yet they’re still able to wreak havoc, inciting storms and heavy floods and rain. The mass is inspired by them, worshipping them as immortal saints. And I’m a witness, I’ve never seen their hearts throb, let alone with a heartbeat!

I’ve been burdened by a recent death, a murder, and a young boy beaten to death in detention. On this windy afternoon, my erratic heart thumps faster. I’ve suspected for a while that, that every time someone passes away, my heart automatically weeps, especially when those close to me do not speak, and the senseless death is inevitable.

What’s more senseless is everybody, including those with beating hearts or not claiming they’ve sacrificed all their life to fight against senselessness, in the end, all of them, including me, have to accept all these senseless deaths in silent pain and impotence!

Life’s multitudes of senseless fracases, piled up, overtaking my place in society! From where I stand, every which way I turn, it’s all lopsided, lacking harmony, off-kilter, rough, grotesque, exposed, and ill-fitted.

So much so, that to this day, people believe that this civilised life is built on absurdities. The living, laughing freely; overflowing with faith and love with truncated diminished vigour. Yes, on the other hand, all that makes sense most is considered a farce. If you’re still wary, then be the hero, be a volunteer, deliver a traffic victim to the hospital and see?

Then you’ll know!

No one for the moment has faith in reason. My fellow living and I trudge through pointless junctures, bound by aimlessness, scrambling not once did a vow escape. Each day, I hear people mourn to then celebrate, not laugh nor cry; silently, I watch this senseless life slowly ebb and flow by.

[Edited July 2022]

Phi lý

Mỗi ngày, tôi lắng nghe nhịp đập trái tim mình, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được điều gì mới mẻ ngoài nhịp đập thong thả đến nhàm chán và thậm chí có phần phi lý.

Sao lại không phi lý? Sao tim vẫn đập, máu vẫn lưu thông và tóc vẫn dài ra trong khi tôi lại ngồi bó gối trong im lặng? Tôi sinh ra trên cuộc đời này, để minh chứng cho một sự phi lý đến khó tin của kiếp người trên trần thế. Chúng tôi, lớn bé khôn dại khác nhau tùy từng đứa, nhưng đều răm rắp tuân theo những mệnh lệnh cứng nhắc lỗi thời của người khác. Sự phi lý này kéo theo sự phi lý kia, kết thành một chuỗi thảm kịch diễn ra trong lặng lẽ.

Trong khi đó, tim tôi vẫn đập mỗi giây, mỗi phút, mỗi ngày…

Tôi từng nghi ngờ, không lẽ, vào một lúc lơ đãng nào đó, đã bị ai đó cấy vào tim một thiết bị tinh vi để điều khiển? Bởi có những ngày, tim tôi loạn nhịp. Nó không chỉ đập cho riêng mình, phi lý quá không? Chỉ khoảng 70 lần trên một phút là đủ để tôi tồn tại, đằng này, nhiều khi, tim đập gấp đôi, thậm chí gấp ba!

Có ai lẩn thẩn ngồi đếm nhịp tim mình không?

Tôi thì có, bởi vì tôi luôn tin rằng, có sự phi lý lớn lao đang lẩn quất đâu đây và sẵn sàng làm đổ ụp mọi thứ trong nay mai.

Tim đập gấp đôi, gấp ba mà vẫn sống? Phi lý quá, nhưng vẫn chưa phải là điều phi lý nhất. Tôi có anh bạn làm thơ, trong một lần liêu xiêu bia rượu, anh ghé tai tôi nói nhỏ: “Trong tim tao còn có một nhà tù kiên cố, thật đấy?”. Tôi kinh hoàng nhìn vào mặt bạn, biết rằng bạn không hề say, cũng không hề cười!

Ai dám cả gan xây một nhà tù kiên cố trong tim bạn? Hết phi lý này đến phi lý khác, phải không? Tôi sẽ ngồi đây, kể cho bạn nghe những phi lý chất chồng. 

Bạn vừa gọi đi nhậu, nhưng tôi chối từ. Tôi biết, thế nào sau khi hết nửa thùng 333, bạn lại ghé tai tôi thầm thì: “Trong tim tao có một…”.

Tôi vẫn chưa dám nói ra điều phi lý nhất, giờ nói luôn: Có những người tim không còn đập nhưng vẫn sống, tin hay không thì tùy!

Họ sống trong tâm trí người khác.

Họ có quyền sống trong tâm trí người khác.

Họ bắt buộc phải sống trong tâm trí người khác.

Và họ đẻ ra cả một núi tin yêu, cả một rừng phiền toái, cả một hố hằn học hoặc một vực cách chia.

Tim không còn đập nhưng họ tha hồ làm mưa làm gió bất cứ nơi nào. Đám đông ngưỡng vọng họ, tôn sùng họ là những thánh nhân bất tử. Còn tôi, tôi chưa bao giờ tận mắt thấy tim họ đập thế nào!

Tôi đang nghĩ về một câu chuyện vừa xảy ra, một cái chết vừa xảy ra, một án mạng vừa xảy ra, một cậu bé vừa bị đánh đến chết trong trại giam. Câu chuyện đó làm tim tôi bất ngờ tăng tốc loạn xạ trong một buổi chiều giông gió. Tôi đã thấy nghi hoặc từ lâu, rằng mỗi khi có ai đó qua đời là tim tôi phi nước đại, nhất là những người thân sơ bất kể, nhưng phải chịu cái chết phi lý.

Điều phi lý hơn cả là hầu như tất cả mọi người, kể cả những người tim đang đập hoặc tim không đập nữa đều nói rằng họ hi sinh cả cuộc đời để chống lại những điều phi lý, nhưng cuối cùng, tất cả trong bọn họ, kể cả tôi nữa, phải chấp nhận những cái chết phi lý này trong đau đớn và bất lực!

Hình như trên đời này, có bao nhiêu chuyện phi lý đều đổ dồn về quanh chỗ tôi ngồi! Nhìn chỗ nào cũng thấy mất cân đối, thiếu hài hoà, không bằng phẳng, gập ghềnh, kệch cỡm, vênh váo, không phù hợp. Đến nỗi, bây giờ, mọi người xung quanh đã tuyệt đối tin rằng, cuộc sống văn minh này đang được xây dựng bằng tất cả những điều phi lý. Mọi người sống, vui cười hớn hở, tràn ngập tin yêu trên những dở dang mất trớn. Đương nhiên rồi, ở chiều ngược lại, những điều hợp lý nhất sẽ bị coi là phi lý. Nếu bạn còn nghi hoặc điều này, hãy ra tay nghĩa hiệp chở một nạn nhân tai nạn giao thông vào bệnh viện mà xem? Biết liền!

Giờ thì không còn ai còn tin vào điều hợp lý nữa. Tôi và bạn sống quằn quại trong mớ dây chạc linh tinh, rường cột lung tung, bất nháo chí thiên, không hề có một hứa hẹn nào sẽ được thoát ra. Mỗi ngày, tôi vẫn mang trái tim cằn cỗi với những nhịp đập phi lý của mình đi làm, kiếm sống. Mỗi ngày, tôi vẫn nghe thiên hạ vui cười hoặc khóc lóc, hoặc không cười không khóc, lặng lẽ nhìn dòng đời phi lý cuồn cuộn trôi qua.

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: