On the autumn pavement

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page
On the autumn pavement

spawn from the destructive cracks of time
a single yellow alder
bewildered at first light
I thought of my mother
my wife
me
our homeland
the uneven tumultuous times

pushed back together the broken pieces of the past
fading pages of a book by the season
dotted broken fonts on the screen
fingers grasping holding onto endlessly nothing

I’m here watching the clouds in the sky break
into drifting petals
over the land
floating
corroded by each breath
a season of departure.

September 2020
Trên sân gạch mùa thu

từ trong vết nứt của thời gian tàn phá
một cây đông hầu vàng
ngơ ngẩn sáng nay
tôi nghĩ về mẹ
về em
và về tôi
về những tháng năm không lành lặn
trên đất quê hương

ngày tháng đã xếp lại như gạch vỡ sau lưng
như những trang sách phai mực theo mùa
như font chữ vỡ trên màn hình
những ngón tay bấu chặt vào khoảng không vô tận

tôi ngồi nhìn mây trắng vỡ trong trời
thành những đám hoa trôi
trên xứ sở
lênh đênh
gọi mòn tiếng thở
mùa đi

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: