7 verses – you stole my thoughts

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Tấn Vĩ

7 BÀI THƠ  

1.
bạn nhúng đầu xuống nước 
nhìn và muốn phá vỡ 
những dòng chảy ngầm 

bạn nhúng đầu bạn trong 
vài giây 
hoặc vài phút 

không thể biết được thời gian 
nhưng bạn đã cảm thấy ngộp thở 
như thể thời gian đã tạm dừng 

không có gì quan trọng 
ngoại trừ sự im lặng trong 
hồ nước

cuối cùng chịu hết nổi
bạn nhảy ra khỏi hồ
đầu hàng
hay đầu thú 

để cái đầu của bạn
vẫn còn biết thở 
làm thơ
và khóc... 

2. 
xin chào 
cô gái buồn trong gương 
mắt thủy tinh làm mê hoặc 
những ánh nhìn đau đớn

xin chào 
cô gái buồn trên sàn nhà
mái tóc nàng dùng để lau nước mắt

xin chào 
cô gái buồn trong phòng tắm 
giọng hát của nàng da thịt của nàng 
những bài hát đau khổ

xin chào 
cô gái buồn bám vào giường của bạn
bạn đón nàng với nụ cười vỡ 
tan trong tâm trí

3.
mỗi nụ cười 
mỗi giọt nước mắt 
chỉ để che giấu nỗi buồn

tôi đang sống 
tôi còn sống sót

quá khứ của tôi 
câu chuyện của tôi 
nó cho thấy tôi có thể sống 
ngay cả có kiếp sau đau khổ
ngay cả sau khi bị khó thở 
ngay cả sau khi bệnh viện không còn chỗ 
ngay cả sau khi có được bạn bè 
ngay cả sau khi mất hết bạn bè
tôi đã sống sót 

trong phần còn lại của đời tôi 
họ đã chăm sóc tôi
dù khoảng thời gian đen tối 
vẫn luôn có ánh sáng  

tôi bỏ chạy
nhưng họ vẫn tiếp tục tìm kiếm 
thứ ánh sáng 
như thuốc súng 
luôn phát nổ trong tâm trí họ

thứ ánh sáng 
đã biến mất
khỏi đời tôi
và các cơn co giật tức thở nhẹ nhàng 
nhắc nhở rằng 
dù chưa tiêm vắc xin 
tôi vẫn còn sống
sót...

4.
được rồi
đó là tất cả những gì diễn ra trong đầu bạn 

vào buổi sáng 
máu của tôi lạnh
tôi khó thở
tôi đang run rẩy
đôi môi của tôi màu xanh và 
da tôi màu sương giá
tôi cố gắng tuột tôi ra khỏi cơ thể của tôi 

tôi cắt bớt một chân và một tay 
khi tôi hóa thành Người Trốn Thoát

tôi nhìn thấy bóng của một cô gái 
và những kẻ ôm súng trong tay
tôi đổ mồ hôi, như 
hình ảnh lúc tôi chạy trốn 

tôi biết 
tất cả các cô gái đều là những người đã chết
tôi nuốt viên thuốc màu hồng
nuốt thêm viên màu trắng
tôi ngủ mê khi nuốt viên thuốc xanh

có một cuộc chiến tranh
đẩy tôi bay
thành mây trắng

tôi đã biết tôi 
thêm một lần mưa nắng 
trên bầu trời của Mẹ

(Mẹ ơi, con chỉ là một mảnh vỡ 
của người ta 
trong lúc họ làm lại ngôi nhà)

xin vui lòng
xin vui lòng, để cho tôi rơi xuống
xin vui lòng 
để cho tôi biết 
tôi rơi thêm lần nữa
lúc Mẹ mang tôi về... 

5.
bạn đã chết một mình
trong chiếc xe lăn cạnh con đường bận rộn
một cặp vợ chồng trẻ 
tìm thấy chiếc điện thoại bị rơi của bạn 
họ nghĩ rằng bạn đang ngủ 

nhiều người nghĩ rằng
họ sẽ đến tang lễ của bạn như những kẻ xa lạ 
nghe lời thương xót 
về một người đàn ông hầu như không ai biết

họ không khóc
họ chỉ ngã vào cánh cửa của sự nài nỉ
rền rĩ nỗi buồn

họ ở lại trong căn phòng đó 
nhìn, nghĩ và khóc
cố gắng vượt qua sự an ủi 
vì không ai được phép ra ngoài
tại thời điểm đó

không ai được sống 
ngoại trừ một con mèo
meo meo nhận tội 
như ngái ngủ

bạn đánh mất bản thân mình
như một kẻ tâm thần nặng 
nằm trong phòng điều trị
nhẹ nhàng vuốt ve những cảm giác 
như bình thủy tinh bị rạn 
và những kỷ niệm thối rữa
tại một công viên

bạn có thể bò
trườn về phía trước 
và sau đó bị đạp lên 
như giun hay dế
cứu chuộc và giải phóng
đó là cách để chống 
lại, bạn đang quay lại 
mở cửa căn phòng 
học cách suy nghĩ

vài tháng nữa
một luận án tiến sĩ hoàn chỉnh sẽ ra đời 
người ta luôn luôn thích phát minh 
không như bạn cứ thật thà lo nghĩ
mấy bữa ăn 

đó là căn bệnh trầm cảm của lịch sử 
chúng ta không có anh hùng, chúng ta chỉ là những người sống sót
chúng ta không có vết sẹo nhỏ 
ở trên tay 
để hàng ngày chảy
máu 

và với căn bệnh này
chúng ta sẽ giàu như những người ở truồng 
vẫn mơ một cái áo lông thú

6.
đánh cắp những suy nghĩ của tôi
bạn làm tôi rơi 
vào đống tro tàn 
xương cốt của ai mà chúng ta đã 
vội quên 

bạn là ai 
tôi chỉ lơ là một phút
khi bạn làm rơi chiếc điện thoại
tôi rơi 
vào tình trạng hỗn độn 
bạn gây ra 

nghĩa là 
chúng ta vẫn sống 

nên thay vì chết 
tôi đã rơi xuống 
tôi đã rất sợ hãi 
khi đưa cho bạn xem những suy nghĩ của tôi 
lí nhí trên truyền hình 
không có bộ lọc 

có lẽ tôi vẫn còn sợ 
nên tôi sẽ tiếp tục chạy trốn 
một khi bạn biết tôi suy nghĩ như thế nào...

7.
bạn đã đánh cắp những suy nghĩ của tôi
lúc tôi chuẩn bị chia sẻ 
ước mơ của tôi 

với bạn
bạn làm giấc mơ đó
không còn xảy ra

bạn sở hữu tôi 
bạn thích chui vào đầu tôi
mỗi ngày
mỗi ngày 
trộm một ý nghĩ của tôi

cho đến khi 
không có gì còn lại

tôi, 
một vỏ hộp cơm rỗng không và buồn bã…
7 VERSES

1.
you dunk your head into the water
watchful, wanting to break
the undercurrents

you dunk your head 
for a few seconds
or a few minutes

you couldn’t tell for how long
you couldn’t breathe
time stopped

nothing was important
except for the silence
beneath the lake

when you couldn’t stand it anymore
you jumped
surrendered
forfeited

so your brain could still breathe
make poetry
cry

2.
hi
hello to the sad woman in the mirror
lucid hypnotising eyes
hurtful looks

hi
the woman on the floor
mopping up the tears(with her hair)

hi
the woman in the bathroom
her voice her flesh
agonising songs

hi
the sad woman holding onto the corner of your bed
you welcomed her with a fractured smile
vanishing in your mind 

3.
each smile
each tear
a cover for sadness

I’m alive
I survived

my past
my story
it shows me that I can live again
even after the next lifetime of pain
even after I couldn’t breathe
even after there was no bed left in the hospital
even after I’ve made friends
even after I’ve lost all my friends
I survived

what’s left of my life
they took care of me
in the darkest moment
there was light

I ran
but they looked for me 
for the light
like gunpowder
in their mind continuously exploding 

a kind of light
that has disappeared
from my life
like the mild attacks of wheezing
a reminder 
even without the vaccinations
I’m alive
I survived...

4.
sure
everything may have played out in your head

came morning
my blood was cold
I couldn’t breathe
I’m shaking
my lips were blue
my skin a chilly misty hue
I tried as best as I could to slip out of my skin

chopped off an arm and a leg
turned myself into an amputee
into An Escapee 

when I see the curves of a woman
or someone with a weapon
it makes me sweat
like the images of me running away

I know
all the women are dead
I swallowed the red tablet
swallowed the white tablet
I slept soundly when I swallowed the blue tablet

the war
made me fly
turned me into white clouds

once more I’m aware
I’m a sunny shower
in my mother’s sky

(Mother, I’m nothing but a fragment
of someone else
while they’re rebuilding their home)

please
please, let me fall
please
let me know
I’m falling once more
the day my Mother took me home...

5.
you died alone 
in a tank by a busy road
a young married couple
found the phone you dropped
thought you were asleep

many thought
they’ll attend your funeral like strangers
listened to the commiserations
about a man no one knew

they didn’t cry
they merely leaned into the miserable
pleading sadness

they returned to their room
watched, ponder, and cry
tried to move on from all that sympathy
since no one is allowed outside
at the time

no one is allowed to live
except for the cats
meow meowing confessing 
drowsily

you lost yourself
much like an unstable mental patient
in your room at the institution
gently caressing each emotion
like a shattered glass bottle
rotten memories
at a park

you can meander
crawl forward
to after be stepped upon
like crickets and worms
rescue and liberated
it’s a form of defence
returning to your room
to learn how to think

a few more months later
a master thesis is born(you’re a doctor)
people like to voice their new ideas 
not you, thinking all the time 
about food

in history, it’s called the depression
we don’t have any heroes, we’re nothing but survivors
not mere scars
on our wrist
so daily 
we may bleed

with such a disease
we’ll be as rich as those who are nude
dreaming of the fur coats

6.
you stole my thoughts
causing me to fall
in ashes
remains of whom 
we’re so quick to forget

who are you
I’m complacent for a minute
and you dropped your phone
I’m falling
into the madness
of your making

meaning
we’re alive

hence instead of dying
I’m falling
I’m terrified
after revealing my thoughts
the tiny tiny pieces on the screen
void of a filter

perhaps I’m still afraid
so I’m going to continue to run and hide
as soon as you can read my thoughts…

7.
you stole my thoughts
when I was prepared to
share my dreams 

with you
you stopped it 
from coming true

you took a hold on me
you like to get into my head
everyday
everyday
you steal a piece of my mind

until
there’s nothing left

me,
a sad and empty takeaway container...
---
August 2021

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: