Coffee

A poem in Vietnamese by Nguyễn Thái Bình
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Coffee in Ban Me Thuot by Trần Băng Khuê
Coffee

Coffee coffee
Drops and droplets
The bitter darkness of this life
An insatiable fragrant

Coffee coffee
the sole person at the one cafe
listening to the birds 
listening to their loneliness

Morning coffees
The April rain
The thousand teardrops
Into my cup falling.
.
.
Saigon cafe

Saigon in the new year in the old cafe
The heart in waiting, in youthful earnest for an old friend
Through the nonsensical chatter their query
How far is it to the old district?

The cost of living a long long list
Time and again never getting easier
Two hundred kilometres is long or short
To see if the heart is thus youthful or not.
_____

Cà Phê

Cà phê cà phê
Giọt rơi giọt rơi
Đen đời đắng chát
Hương thơm đê mê

Cà phê cà phê
Một mình một quán
Nghe con chim hót
Nghe mình cô đơn

Cà phê buổi sáng
Tháng tư mưa rơi
Như ngàn giọt lệ
Rót vào ly tôi.
.
.
Cà phê ở Sài Gòn

Sài Gòn năm mới ngồi quán cũ
Lòng như thơ trẻ, đợi bạn già
Tào lao chuyện phiếm nghe bạn hỏi
Đường về cố quận bấy nhiêu xa?

Cơm áo gạo tiền dài tít tắp
Năm tháng xem chừng chẳng nhẩn nha
Hai trăm cây số dài hay ngắn
Phải coi lòng muốn trẻ hay già.
____

January 2021

Nguyễn Thái Bình, a poet from Phan Thiet, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: