Easter

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I’m on the verge of tears, I’m on the verge of throwing up

on the road

it’s bright daylight

I’m shouting my name to deaden the yearning

thanh tâm tuyền

dusk shattering in pieces of sounding church bells 

I’m pleading and begging for a quiet place to kneel

a place for the child of my soul

the child afraid of a vicious dog

a colourless starving dog 

I’m on the verge of death, I’m  on the verge of sleep

I’m there on the riverbank

the inviting water is dark and deep 

I’m shouting my name to deaden the anger

thanh tâm tuyền

night falling in an unsound whisper

oh child, dear child in the red scarf

there’s a wolf

there’s a stray wolf

I want to kill myself

I want to be an eternal murderer

pathetic and desperate, I’m screaming my name

thanh tâm tuyền

strangling myself to death

I want to be born again

in each circling thread of life

the unforgivable murder of humanity 

the executioner is on his knees

to be born again

the screaming prayers

centuries of the waiting 

I want life as much as I want death

through each heaving interfering breath

through my burning lungs

my quiet beckoning

“em”

open your heart(my love)

my soul is now reborn as a child

as pure as the truth was, once  

________

[January 2020]

PHỤC SINH

tôi buồn khóc như buồn nôn

ngoài phố

nắng thủy tinh

tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ

thanh tâm tuyền

buổi chiều sao vỡ vào chuông giáo đường

tôi xin một chỗ quỳ thầm kín

cho đứa nhỏ linh hồn

sợ chó dữ

con chó đói không màu

tôi buồn chết như buồn ngủ

dù tôi đang đứng trên bờ sông

nước đen sâu thao thức

tôi hét tên tôi cho nguôi giận

thanh tâm tuyền

đêm ngã xuống khoảng thì thầm tội lỗi

em bé quàng khăn đỏ ơi

này một con chó sói

thứ chó sói lang thang

tôi thèm giết tôi

loài sát nhân muôn đời

tôi gào tên tôi thảm thiết

thanh tâm tuyền

bóp cổ tôi chết gục

để tôi được phục sinh

từng chuỗi cuộc đời tiếp nối

nhân loại không tha thứ tội giết người

bọn đao phủ quỳ gối

giờ phục sinh

tiếng kêu là kinh cầu

những thế kỷ chờ đợi

tôi thèm sống như thèm chết

giữa hơi thở giao thoa

ngực cháy lửa

tôi gọi khẽ

em

hãy mở cửa trái tim

tâm hồn anh vừa sống lại thành trẻ thơ

trong sạch như một lần sự thật

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: