penitence affront my student, yet 16

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Bella
PENITENCE 
AFFRONT MY STUDENT, YET 16

 
The clouds shredded
We’re a crumbling net beneath the sky
Engulfing all that’s austere
Engulfing all that’s muffled
misty
laden sinking upon our shoulders
 
The child yet sixteen, a fish out of the water(in the drought)
Chest heaving breath corroding crumbling blank pages
The lines of letters black dark, sound
Orifice 
Resounding devastation
 
Sixteen knows yet how to cry
To laugh
To talk
Achingly sixteen, shards of glass slicing into naked soles
An innocent sheath of paper curled up by the wind 
in a feral garden weathering storms and blaring Sun
Fading
Chafing burning
 
Sixteen with dreams at the bottom of a well
The fruit of sadness falling
Withholding not one echo of the fall
Sixteen amidst a colourless life
Sixteen scribbling words of innocence upon sheaths of thin papers
 
A century crumbling in your residing silhouette 
Soon those days
In the sprouting rain
wet not one wing of a bird
 
I shall owe you the rivers, the rolling clouds, the storms
Owe you a Sun dripping in golden honey
Owe you the endearment in the depths of my eyes
I shall owe you…
Sixteen moons dying in the icy clouds
Sixteen
I’m kneeling in penitence
Bowing low begging for this one hundred years to quickly pass by...
 
(May 2020)
_____
 
SÁM HỐI
TRƯỚC TUỔI 16 CỦA HỌC TRÒ TÔI
 
Mây trời rách nát
Ta đi dưới trời lòng như lưới mục
Choàng cả âm u
Choàng cả tiếng bìm bịp
sương mù
nặng chìm hai vai
 
Em mười sáu tuổi mắt cá mùa hạn
Lồng ngực thở mòn trang giấy nát
Dòng chữ đen sâu hoắm
Như miệng vực
Vọng tiếng hư vô
 
Mười sáu tuổi em chưa biết khóc
Chưa biết cười
Chưa biết nói năng
Em mười sáu tuổi ta đau như mảnh chai cứa lòng chân
Giấy vô hồn gió cuốn vườn hoang Mưa nắng
Bay màu
Buốt trắng
 
Em mười sáu tuổi mộng trong lòng giếng sâu
Trái sầu đâu rớt
không vọng nổi một tiếng rơi
Mười sáu tuổi giữa đời không sắc tím
Mười sáu tuổi vò chữ vô hồn trên giấy mỏng
 
Thế kỉ nát vụn trong dáng em ngồi
Sớm mai
Mưa trút
Không ướt nổi một cánh chim
 
Ta mắc nợ em suối lũ mây cuồng
Mắc nợ em mặt trời rót mật
Nợ em tình dâng trong đáy mắt
Nợ em...
mười sáu trăng úa trong mây lạnh
Em mười sáu
ta quỳ sám hối
cúi mặt xin thế kỉ qua mau...
----------------------------------------------
Tây Lạc Viên - trước giờ lên lớp

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: