resting in mother’s house

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page
Resting in mother’s house

summer feet
across the brick paved yard
as red as blood after the rain
across the freshly laid pigeon eggs
sunbaking naked in the sunlight
because of a scuffling at the cages
a pigeon died
inside the soggy fragile shell of time

baby
will you come home to the borough on the other side 
a lonely island
dying canopies
a hammock at both ends hanging onto memories 
at both ends hanging onto laughter in wind
summer shattering
reflective shards of blasphemy
an angry woman with the vastness of an ocean
waves of useless cackle
boring impulsive compulsions

will you come home to the borough on the other side
a funeral procession down the highway
summer swaying 
to the melody of an old garment

will you come home to mother
while I sleep the afternoon away listening to the first summer rain
waking up alone
to the smell of eucalyptus
the scent of incense of an infinite lifetimes

cry baby cry
affront an obstinate summer
crazy obsessive snakes
dancing around erected boulders
summer calling me, took me away
dry dark pits
weepy rocks sinking 
falling apart in the dark

gosh the summer the summer here
cry baby cry
the kids are now home
from the sharp pointy school gate
cry baby cry
in a weepy rain across the city
my heart is nothing but soil
breaking away in a storm

cry baby cry
on the other side is the cemetery
white with dandelion
the tired souls
I’m home fast asleep
in mother’s house
twenty years and there has not been a sign of summer

now there’s a new harvest
trodden village paths 
will you come home
across the crisp rustling dry hay

I’ve been asleep the entire summer
in a storm of infinite lifetimes
drifting down the sobbing rivers
heading for the wilderness

dusk
ripe with fallen sim across the meadow
I’m resigned 
in a prayer of my childhood
watched the masses moved in the stark sunlight
wide open were the gates down to the altar 
down to the judge on the bench
the deep dark caves
upstairs people have died
a straight and narrow flight path
will you come home to the old house
bring me blankets and bed linen
hung out to dry atop our memory

gosh the scorching hot summer
across the desiccated hay strewn village paths
war noted in ceaseless smoke
kindling still after fifty years
baby will you come home
light for me a stick of incense
in this aching afternoon storm

May
summer 
drawing vertical bars
on the window…
---
May 2022
-----
Ngủ trong nhà của mẹ

bằng đôi chân mùa hè
chúng ta đi qua những chiếc sân gạch
đỏ như máu sau mưa
chúng ta đi qua trái trứng bồ câu đẻ non
phơi trần dưới nắng
vì trận đánh bên cửa những ô chuồng
một con bồ câu đã chết
trong chiếc vỏ thời gian mềm nhũn

em 
em có về bên kia thị trấn
hòn đảo cô đơn
những tàn cây đã tàn
chiếc võng treo hai đầu vào ký ức
treo hai đầu vào tiếng cười rít gió
mùa hè vỡ tan
những mảnh gương bội thề
người đàn bà giận dữ biển khơi
những con sóng nhảm nhí
ngàn đời rủ rỉ

em có về bên kia thị trấn
đám tang đi trên đường quốc lộ
mùa hè nghênh ngang
điệu nhạc áo cũ

em có về căn nhà của mẹ
chiều nay anh ngủ quên trong cơn mưa đầu hạ
thức dậy không còn ai
hương bạch đàn thơm
như mùi trầm tiền kiếp

em hãy khóc đi em
mùa hạ lừng lững trước mặt
những con rắn cuồng điên
múa bên bờ đá dựng
mùa hè gọi anh đi
những hố sâu khô khốc
viên đá nào trầm mình
trong bóng tối khóc than

ôi mùa mùa hè xứ sở
em hãy khóc đi em
lũ trẻ đã về nhà
từ cổng trường nhọn hoắt
em hãy khóc đi em
cơn mưa òa xuống phố
lòng anh như đất cát
vỡ những ngày mưa giông

em hãy khóc đi em
bên kia là nghĩa địa
bồ công anh trắng xóa
những linh hồn tả tơi
anh về ngủ say
trong căn nhà của mẹ
hai mươi năm rồi không thấy mùa hè

bây giờ là lúa mới
đường làng rạ dập nát
em có về không em
lối rơm khô rối rít

anh ngủ suốt mùa hè
trong cơn mưa tiền kiếp
những dòng sông nức nở
trôi vào vùng hoang vu

chiều nay
sim chín rụng trên đồi
anh ngồi tụng
một câu kinh tuổi nhỏ
nhìn đoàn người đi dưới mặt trời
cổng giáo đường mở toang
cổng tòa án mở toang
những hang sâu thăm thẳm
người đã chết trên lầu
một đường bay thẳng tắp
em có về nhà cũ
mang giùm anh chăn chiếu
phơi bên bậc thềm xưa

ôi mùa hè lửa cháy
trên đường làng rơm khô
chiến tranh nghi ngút khói
năm mươi năm chưa tàn
em có về không em
đốt giùm anh nụ trầm
trong chiều mưa nhức mỏi

bây giờ là tháng Năm
mùa hè bên cửa sổ
kẻ những đường song song....

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: