Sleep falls through the night

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Giấc ngủ rụng xuống trong đêm
như những hạt muối
trên mi mắt
giấc ngủ một mình lội vào bóng tối
đốm lửa
lân tinh
sương mù trắng xóa

Tôi trở dậy để tìm nước đá
tủ lạnh đầy tuyết
cơn khát của mùa hè
cuối xuân
hoa xoan thở hương gió độc
ngọn đồi cháy giữa đêm
mặt trăng đỏ như máu trong hồ

Tôi từ biệt giấc ngủ
như từ biệt em
để đi vào tháng tư
những lời nói dối
như đinh
đóng vào lòng bàn tay
vết sẹo đầy trên trụ gỗ
như những cơn mất ngủ
lõm một vùng đêm

Tôi từ biệt giấc ngủ
vì tiếng ồn của loài người
trong họng súng
thành phố đầy mảnh chai
dưới những bàn chân trần
tiếng ồn của loài người
cười khóc
trên đường về văn minh

Một em bé ngã xuống
và chúng ta tiếp tục cãi nhau về ý nghĩa của cái chết
chúng ta vung tay vào cánh đồng trổ bông
bằng cách xây lên những nhà tù trên cỏ
loài người nguyền rủa nhau
và vỗ tay rào rào vì cách mạng thành công
một triệu tên địch đã bị tiêu diệt

Tôi cùng đoàn người mất ngủ trong đêm
đi vào ánh sáng
nghe nói tự do ở phía đó
mỗi người một cõi
bao la
ngồi ôm smartphone
và nguyền rủa nhau trên màn hình

Trong trò chơi của chúng ta
tất cả đã chiến thắng
chỉ có có xanh rùng mình. sương rơi
tôi đi vào tương lai
muối mặn trong đáy mắt
trăng khuya ướt đẫm
lời kinh mặt trời.
Sleep falls through the night
like grains of salt
on eyelids
sleep alone wade through the darkness
in flickering 
phosphorus light
dense white fog

I was up looking for ice water
the fridge snowed in
summer thirst
at the end of spring
neem blossoms inhaling the poisonous wind
a meadow burning in the middle of the night
the red moon like blood in the lake

I said goodbye to my sleep
I'm saying goodbye to you 
approaching April
with the lies
like nails
nailed into the palms of one's hands
pockmarks on the wooden pillar
like insomnia
holes in the night

I said goodbye to my sleep
the human racket
in the barrel of a gun
a city scattered with broken glass bottles
under naked feet
the human racket
cries and laughter
heading towards civilization

a child fell
and we continued to argue about the meaning of death
we throw our hands up in the air midst a blooming meadow
building prisons on the grass
humanity cursing each other
applauding the success of a revolution
a million eradicated enemies

Me together with a battalion of insomniacs walked through the night
into the morning
heading towards our freedom
each person in their 
boundless world
wrapped in their smartphone
swearing at each other in the led screen

Inside our games
we’re all winners
except we're pale and shivering. mist falling
as I headed towards a future
eyelids caked with salt
the late moon damp and wet
by a prayerful Sun.

March 2021
source: Thái Hạo’s social media page

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: