The sea and morning glory

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

My recollections

returned each night

vivid, sharp

pierced the top of my head 

before repeatedly dying in dreams

as I sat up

the afternoon already outside

the sea overwhelmed by drifting morning glory 

all that is ordinary

year-round chipped away the boulders

I had on but one shoe

stepping on the rough seashells

the other foot pained

the left eye fell beneath the frothy white waves

the right eye lifted towards the sky

saw then the seagulls

dancing at the foot of the bluest horizon.

_____

BIỂN VÀ RAU

Tôi giữ những hồi tưởng 

quay về mỗi đêm

có cái gì quá nhọn

xuyên qua đỉnh đầu

để chết nhiều lần trong giấc mơ

tôi ngồi dậy

buổi chiều đã ở ngoài kia

biển trôi đầy rau muống

những sự thật tầm thường

bào mòn đá tảng quanh năm

và tôi mang chỉ một chiếc giày

dẫm lên những vỏ sò lỗ chỗ

chân kia đau

mắt trái chìm sâu dưới bọt sóng trắng

mắt phải ngẩng lên trời

thấy loài hải âu

khiêu vũ ở chân trời xanh thẳm.

(Translated June 2019)


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: