Take me to the sea when I’m gone

A poem in Vietnamese by Du Tử Lê
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

A translation for my father.

I’ve learned the poem through my father, as a teenager never fully grasp the profound yearning and sadness in Du Tử Lê’s poem. Until I had translated the very last line, I finally had a glimpse of my father’s pain and the pain of soldiers like him; “The eternal exile of my soul”. 

I am sorry, I am sorry for your pain, I am sorry for your loss, I am sorry it has taken me so long, I am sorry it has taken an entire lifetime. 

Trâm


Take me to the sea when I’m gone

a life exiled shall never fill a barrow

nor the alien soil break down the flesh

how could a stagnant soul return home

Take me to the sea when I’m gone

the riptides shall take me

on the other side of the sea is my homeland

the bamboo groves evergreen through the ages 

Take me to the sea when I’m gone

but don’t be in a rush to close my eyes

let my eyes set upon my homeland alas

just in case my body never reach its destination

Take me to the sea when I’m gone

don’t hesitate ‘cause you’re worried for me

so many were fish food not long ago

another dried up corpse matters not

Take me to the sea when I’m gone

so I may meet again my children

so I may see them the falling tears

from eyes sadder than the dark

Take me to the sea when I’m gone

sing the national anthem on the way

so long ago since it’s been sung

(the song now a spectre)

When I’m gone the sadness too shall be gone

the eternal exile of my soul.

[March 2021]

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

đời lưu vong không cả một ngôi mồ

vùi đất lạ thịt xương e khó rã

hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi

bên kia biển là quê hương tôi đó

rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi

cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối

biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi

những năm trước bao người ngon miệng cá

thì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

cho tôi về gặp lại các con tôi

cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi

từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

và trên đường hãy nhớ hát quốc ca

ôi lâu quá không còn ai hát nữa

(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết

đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.


Du Tử Lê, born 1942, Kim Bang, Ha Nam, Vietnam. The poet was the author of more than 70 publications. He graduated from Saigon University of Literature, he was an intern at a newspaper in Indianapolis, Indiana (1969). The poet died in 2019, Garden Grove, California, United States.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 comments

  1. I feel it deeply!. I know perfectly those feelings…yes, even when he sky is blue and all around you smile at you there’s that unsaid feeling of the eternal exile of the Soul…maybe LOVE is the only thing that could fill that light emptiness-breeth.
    Thank you for your precious work. Love and Joy.

    Liked by 1 person

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: