Resident zombie

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện 
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

Resident zombie

Inside me is a resident zombie, it’s true, I’m not making this up. It also wants to eat, sleep, and make love, and it’s obsessed with slogans, and it is a continuous pain in the neck. I tried to reason with it, you have to let me get on with my life, I have to work, make money to support you! It said nothing, shifted ever so lightly before I fell asleep, it seems like I was able to reason with it, not the kind of zombie completely out of its mind. Sometimes for reasons unexplained, my soul would leave its body, all I know is that it would leave Mount Chư Mang, and the zombie would take over. You find him shouting things like: “Oh bells of hell, ring louder, come on, louder, louder than that!”.

There, it just screamed again…

My lips puckered up, as I tried to sound like the echoes of the bells from hell: U…u…ri…ri… It would then shut up. It seems like it was quite afraid of the sound of the bells from hell, things like that, for reasons unbeknownst to me. No matter how many times I’ve asked, it remained silent.

Have you ever felt anxious for no reason at all? It is very possible that inside you is a resident ghost. They also want to eat, sleep, and make love, and they are obsessed with slogans.

Hence, it’s an intense battle for me one day after the other. In my bed each morning, I would wake up with a plan on how to subdue this annoying resident zombie. I would try to find ways to trick it, reason, or threaten it, so it may remain still and disciplined. After that, it’s a different kind of battle beyond my bed, I’m exposed to the bare essentials of trying to make a living.

I’ve yet to mention the bloody battlefield outside. Born in an era when power is worshipped, it’s more than often we must make use of our muscles. We’re always ready for a fight anywhere, any time for any reason at all, may it be big or small. If you’re still questioning these facts, all you need to do is open any page of the newspaper and you can see the evidence for yourself, so I don’t have to repeat myself. There were days when I would return home with bloodied lips because of a fight at the council. Now, there’s something rather interesting which has never been in the papers: My eyes are rather confronting, more white than black, tiny irises, they’re egging for a fight! Hence, I’m always ready for a fight, any kind of thrashing. The days would run into each other, I was lucky if I had made it home without a bruise, with my life. To then start my battle with my resident zombie!

Exhausting? Yes.

A trial? Yes.

Depressing? Yes.

Then, what is the point of living? 

To fight with zombies!

If you had to live with a ghost, what would it be like? Wouldn’t it drive you nuts? I’m no different. I tried all sorts of ways to get rid of it. I reasoned: Why don’t you take a break, go on a trip for a few days? It said nothing before hiding itself away in a dark hole somewhere, a parasite like malaria hiding from drug treatment. As soon as I relaxed it would show itself, cause as much trouble as it could possibly make, asking to do this and that. Luckily where I live, there’s a consistent ringing echo of the bells from hell. Hell is apparently not very far from the foot of Mount Chư Mang. The alluring sad sound beckoning, inviting, threatening, dampened the ghostly spirit somewhat. 

There were the surreal days when it was endlessly windy and I was undisturbed.

There were the vivid moonlit nights when I was left in peace.

Alone, I was able to soak up the moonlight bouncing back from the bottom of the lake.

The mornings when the sunlight was as pure as it was in folklore. Void of a single echo from hell. I would loosen up, allowing myself to bathe in the rare sweet desolation. The resident zombie was probably wandering lost somewhere or asleep in some dark corner within the heart of humanity. There was no screaming, shouting, or sign of a struggle. I would go for a stroll on a familiar path, ears tentative to the wild daisies chatter about a honey-sweet spring over a mountain somewhere. Eyes piercing the distance, searching for whatever it was far as the eye could see beyond the reeds. Looks like there won’t be a battle today!

I am terrified of the afternoons alone. 

The mosquitoes buzzing in the dark shrubs as though they’re crying, mourning something or another.

The teenagers go home with their laughter. Mount Chư Mang is like some lonely drunk barely able to stand up staring at his ageing reflection in Năng river. The zombie in me would then begin to itch, blurting long-live slogans. I read a poem out loud like a mantra: Don’t throw me into the chasm, dear comrade, don’t filter this life out with the stroke of a pencil…

Promptly came would be the echo of bells from hell, surely and clearly, like the miracle of shimmering fractured moonlight through the thick mist rolling down the spine of the mountain. The zombie would shut up and not make a sound like a child afraid of the Boogeyman. And at the same time, came the sound of punching and kicking at the head of the alleyway, my neighbours fighting for my entertainment, it was nothing new. I would then head straight for the scuffle, and find myself in the middle of the punching, kicking, and sticks flying. My life is one way or another a constant battle. It would always end with a bleeding nose, and or bloody spit and split lips.

At the moment, I’m sitting here as the curtain of night descends. Momentarily oblivious to the presence of the zombie, the impending intense battles to come, so I may bathe for a minute in the thousand-year-old peaceful civilization of my homeland. You never know, the moon might rise, and the moonlight may cover up all this chaos and exhausting commotion about survival right at the precipice of a bottomless hell. 

I will wait.

I will patiently wait.

And I might fall asleep on the sidewalk, like a hungry little boy begging for food, falling asleep through the chill and cold wind. And in my dreams, resounding will be the echoes of bells rising from beneath the sidewalk. 

[June 2022]

Thây ma trú ngụ

Truyện ngắn Nguyễn Văn Thiện

Trong người tôi có một thây ma trú ngụ, thật đấy, không bịa đâu. Nó đòi ăn đòi ngủ đòi yêu và đòi hô khẩu hiệu nữa, phiền toái quá chừng. Tôi dỗ nó, mày phải để yên cho tao sống, tao làm việc, tao nuôi mày! Nó không nói gì, chỉ khe khẽ cựa quậy rồi ngủ, hình như nó cũng biết nghe lời, không phải loại thây ma chết tiệt.

Có những buổi hồn tôi đi vắng, vì lí do gì thì chưa rõ, chỉ biết hồn đi vắng khỏi núi Chư Mang, thây mà tha hồ quậy phá. Hắn hét lớn: “Hỡi tiếng chuông địa ngục, mày ngân lên xem nào, ngân nga to nữa đi nào!”.

Đó, nó vừa hét đó…

Tôi chu mỏ lên, bắt chước âm thanh tiếng chuông vọng về từ địa ngục: U… u…ri…ri… Thế là nó im. Hóa ra, nó chỉ sợ tiếng chuông địa ngục, chỉ sợ mỗi thứ đó thôi, vì sao thì tôi chưa biết được. Bao nhiêu lần rồi tôi hỏi, nó chỉ lặng im.

Bạn đã bao giờ cảm thấy cồn cào gan ruột mà không biết vì lẽ gì chưa? Rất có thể, trong bạn cũng có một hoặc nhiều hồn ma cùng trú ngụ. Chúng đòi ăn đòi ngủ đòi yêu đòi hô khẩu hiệu. 

Bởi vậy, với tôi, mỗi ngày là một cuộc chiến tranh khốc liệt. Mỗi buổi sáng choàng thức dậy trên giường, là tôi lập tức nghĩ cách trấn áp cái thây ma nhiều chuyện trong mình, hoặc lừa nó, hoặc dỗ dành hoặc dọa nạt, để nó nằm im. Sau đó là một trận chiến khác, với cuộc đời trần trụi ngoài kia.

Tôi còn chưa kịp kể về những trận chiến đẫm máu bên ngoài. Sinh ra trong một thời đại tôn thờ bạo lực, mỗi người chúng tôi đều phải thường xuyên nhờ đến sức mạnh cơ bắp. Chúng tôi sẵn sàng hỗn chiến với bất cứ đám nào với bất kỳ lý do nào dù to dù nhỏ. Nếu bạn còn hoài nghi điều này xin hãy mở trang báo ra đọc mỗi ngày, khỏi mất công kể lại. Có những ngày, tôi về đến nhà với cái mồm đỏ lòm máu vì bị đánh hội đồng. Có chuyện này chưa có báo nào đăng nên kể thêm tí nữa cho vui: Mắt tôi vốn gườm gườm, lòng trắng nhiều hơn lòng đen, nhìn vào ai cũng như đang nhìn đểu! Thế là ăn đòn, thế là hỗn chiến. Đấy, mỗi ngày như mỗi ngày, về được đến nhà là may. Để rồi, lại bắt đầu một cuộc chiến khác với thây ma!

Mệt mỏi không? Có.

Nặng nhọc không? Có.

Đau buồn không? Có.

Vậy thì sống để làm gì?

Để chiến đấu với thây ma!

Nếu bạn phải sống chung với một hồn ma, bạn sẽ thấy thế nào? Cực kỳ khó chịu, đúng không? Tôi cũng thế. Tôi tìm mọi cách xua đuổi nó ra ngoài. Tôi dỗ: Thôi, hay mày đi đâu đó ít hôm đi? Nó im lặng trốn vào đâu đó trong sâu thẳm, như con vi trùng sốt rét kháng thuốc. Hễ tôi lơ đi là nó lại vùng vằng đòi nọ đòi kia. Cũng may, nơi tôi ở, thường xuyên vọng về những hồi chuông từ địa ngục. Hình như từ chân núi Chư Mang đến địa ngục khá gần. Những âm thanh quyến rũ thê lương ấy nhiều lần rủ rê, mời mọc, đe dọa, khiến cho hồn ma bớt phá phách đôi phần.

Cũng có những ngày mênh mang gió thổi tôi không hề bị quấy rầy.

Cũng có những đêm mênh mang trăng sáng tôi không hề bị làm phiền.

Tôi một mình lên núi ngắm trăng suông dưới đáy hồ…

Những buổi sáng nắng trong veo như thuở còn cổ tích. Không có tiếng chuông nào từ địa ngục vọng về. Tôi thả lỏng trong cảm giác cô đơn ngọt ngào hiếm gặp. Thây ma trú ngụ chắc cũng dạo bước lang thang đâu đó hoặc nằm ngủ quên giữa sâu thẳm hồn người. Không nghe hò hét, không nghe quẫy đạp, không nghe kêu gào. Tôi dạo bước trên con đường quen thuộc, nghe hoa cúc dại kháo nhau về một triền núi mùa xuân mật ngọt. Đôi mắt bâng khuâng dõi mãi cuối trảng cỏ. Ngày hôm nay, có lẽ sẽ không có cuộc chiến đấu nào xảy ra!

Tôi sợ lắm những buổi chiều cô quạnh.

Tiếng muỗi vo ve trong vòm lá đen sẫm không biết than khóc điều gì hay nuối tiếc điều gì.

Lũ trẻ trâu mang tiếng cười về với mái nhà của chúng. Núi Chư Mang như một gã đàn ông cô độc nghiện rượu nghiêng mình soi tuổi tác xuống sông Năng. 

Hồn ma lại bắt đầu cựa quậy, lớn tiếng hô khẩu hiệu vĩ đại với muôn năm. Tôi đọc một câu thơ như thầy cúng niệm bùa chú: Đừng dắt ta đi vào vực thẳm, đồng chí ơi, đừng lừa lọc nhân gian bằng những nét bút chì…

Đúng lúc đó thì tiếng chuông ở địa ngục vọng về rõ ràng, thong thả, nhiệm màu như ánh trăng vỡ long lanh lăn tròn bên dốc núi đầy sương. Thây ma liền im thin thít, như trẻ con nghe tiếng ông Ba Bị. Cũng vừa lúc đó, tiếng đấm đá thụi bịch ngay trước ngõ, hàng xóm đánh nhau cữ chiều tôi, chuyện thường. Tôi lao ngay ra và tham chiến giữa bốn bề tay chân gậy gộc. Cuộc đời tôi là những trận đánh liên hoàn. Trào máu mồm máu miệng thì thôi.

Giờ thì tôi ngồi đây, khi màn đêm trùm xuống. Tạm quên thây ma, tạm quên hỗn chiến, hưởng một phút thanh bình của quê hương ngàn năm văn hiến. Biết đâu rồi trăng sẽ mọc lên, phủ lên tất cả những bi kịch ồn ào nặng nhọc của kiếp người bên miệng địa ngục hun hút. 

Tôi đợi! 

Tôi vẫn kiên trì đợi!

Và rồi ngủ quên bên hè đường, như đứa trẻ ăn mày bụng đói, lả đi khi gặp cơn gió lạnh. Và trong mơ, văng vẳng tiếng chuông mời mọc lên đường.


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: