The Vietnam War and me

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The Vietnam War and me

Boulders propped up in the dried up stream

The breeze cut across the new grass at the edge of the jungle

Our unit advanced like crouching tigers

Bloodshot eyes cold and chilling

The exhausting manoeuvers, four times a day

Caught in moments of rest in jest and banter

Our backs relaxed against tree trunks, looked up at the sky…

Imagined ourselves on a picnic

Oh enemy oh guerrilla

Move aside, forget about firing you guns

Move aside, I’m begging you

I’m in no mood for a fight

Pining for a bottle of beer, a puff of cigarette

Pining for the bird song from the lips of my sweetheart

Oh my tattooed enemy

Consuming rock salt thirsting for a fight

Like you I’m a soldier though I’m shy

As I march, on me is always’ a flask of rượu đế* 

Always a clear mind, pure thoughts

View the war like an abomination of this world

Your misfortune is to be hit by my bullet

Your bad luck

War is nothing but a game

No point in overthinking it

We live a tasteless life

We chose the jungle, the fighting

Borrowed the horizon to shoot our flares

The fraudulent jungle with its columns of rolling smoke 

Used bombs and bullets like fire crackers on NYE

Our blood and bone, jungle fertiliser

_____

FEBRUARY 2022

_____

*rượu đế: prohibited home brewed rice wine, often hidden behind tall thick clumps of grass like cogon or “đế” grass native to Vietnam. Used commonly now to refer to any strong home brew, may it be out of rice or yam, etc..

source: https://nongnghiep.vn/ly-do-ruou-co-truyen-co-ten-la-ruou-de-ruou-ngang-quoc-lui-d182242.html

Chiến tranh Việt Nam và tôi

Lòng suối cạn phơi một bầy đá cuội

Rừng giáp rừng gió thổi cỏ lông măng

Đoàn quân anh đi những bóng cọp vằn

Gân mắt đỏ lạnh như tiền sắc mặt

Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất

Dừng chân nơi đây nói chuyện tiếu lâm chơi

Hãy tựa gốc cây hãy ngắm mây trời…

Hãy tưởng tượng mình đang đi picnic

Kẻ thù ta ơi các ngài du kích

Hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo

Hãy tránh xa ra ta xin tí điều

Lúc này đây ta không thèm đánh giặc

Thèm uống chai bia thèm châm điếu thuốc

Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh

Kẻ thù ta ơi những đứa xâm mình

Ăn muối đá mà điên say chiến đấu

Ta vốn hiền khô ta là lính cậu

Đi hành quân rượu đế vẫn mang theo

Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo

Xem cuộc chiến như tai trời ách nước

Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước

Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi

Chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi

Suy nghĩ làm chi cho lao tâm khổ trí

Lũ chúng ta sống một đời vô vị

Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau

Mượn trời đất làm nơi đốt hoả châu

Những cột khói giả rừng thiêng uốn khúc

Mang bom đạn chơi trò chơi pháo tết

Và máu xương làm phân bón rừng hoang

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: