so far it’s impossible to know

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
SO FAR IT'S IMPOSSIBLE TO KNOW

1.
a face drenched in tears
I forgot I had a face
am I human anymore?
people have died in happiness
in love though more are dying of sickness 
without affordable medication
on a face drained of tears
I am so far from my eyes
it’s impossible to see
I am so far from my nose
it’s impossible to breathe

2.
or am I an unborn child
due in five minutes
I could turn back
enter an underworld of my own
through a tunnel
an odd prospect
in footsteps where I'm absent 
the resounding echo so loud
the steps in my mother's womb
I shan't be an embryonic embryo
that they can break
gosh the finger, beneath the fragile skin
the blood pumping through my veins
Where is the strength for me to resist?
I gave up

3.
I forgot
how I couldn't recognise my face
hearing about the children
girls selling their virginity in acclamation of filial piety 
building 5 thousand US dollar homes for their mothers
What could I do?
perplexed, their mothers shouldered the debt
a face drenched with tears
or should I fake it and smile
with the warmth and rosy dream of a poet
the vomited dreams 
in hunger or drunkenness
wrapped in oblivion
the tears poured like rain 
a counterfeit that could never be shredded

4.
What's the point of living?
I heard the cries in the hospital
weak like the living
laughing no one dares playback the reverie
What's the point of living?
I heard the cries in the streets
shouts of joy and pain
the dejected (they who have given up) eyes wide threatening
you don't have to do anything to live
I heard the cries in hotels
she's still learning to spell as she spreads her legs drifting off to sleep
her life is this night
(the dark evening taking a breath
the bed (me) choking)
I heard the cries in the bars
hey suddenly I'm free
on my lips the bitter sidewalk
I need no one's pity
you can stop trying
the bottles of beers served with your sweaty hands sweetie.

5.
on my lips the taste of death
my last steps
pale entering the underworld
stepping out as a tired old man
covered in dust
but the night will not cease
please allow the death of those days / the worn-out dying last words
an old man upon destruction
upon leaving the tunnel in a twist, screwed 
the underworld
the crude sneer
sore knee pads
the need to spill it all
Why?
Why?
Why?
Dear God, I'm not cold-blooded.
Please don't stay silent, no
enough is enough.
_____
XA QUÁ KHÔNG SAO BIẾT ĐƯỢC

1.
nước mắt tràn trên mặt
tôi quên mất mình còn gương mặt
không biết mình có còn là người hay không?
có người chết vì hạnh phúc
vì yêu…
dù người ta chết vì bệnh không có tiền mua thuốc uống nhiều hơn
trên gương mặt không còn nước mắt
từ tôi đến mắt tôi
xa quá không sao thấy được
từ tôi đến mũi tôi
xa quá không sao thở được

2.
hay là tôi chưa ra đời
năm phút trước khi tôi sinh ra
tôi vẫn có thể quay trở lại
vào đời sống âm của tôi
tôi đi trong đường hầm
với viễn cảnh lạ lùng
những bước chân không hề có tôi
tiếng dội nghe lớn biết bao
những bước chân đạp mạnh trong tử cung của mẹ
tôi sẽ không là một cái trứng lộn
mà người ta có thể đập vỡ
ôi ngón tay, dưới lớp da mỏng
máu của tôi đang chảy
tôi lấy sức mạnh ở đâu để kháng cự?
tôi cứ buông xuôi

3.
tôi quên mất
không nhớ ra gương mặt mình
khi nghe câu chuyện những đứa con gái bán trinh báo hiếu
xây nhà cho mẹ 5 ngàn đô
tôi làm được gì?
loay hoay mẹ mang tội nợ
nước mắt tràn trên mặt…
hay là tôi đeo chiếc mặt nạ đang cười
máu thắm đỏ giấc mơ thi sĩ
trong giấc mơ có kẻ mửa vào mặt tôi
không biết hắn say hay đói
hay hắn bị lãng quên
khóc như mưa những đồng tiền giả
xé không rách

4.

sống để làm gì?
tôi nghe thấy tiếng kêu trong bệnh viện
tái nhợt như những kẻ đang sống
cất tiếng cười không ai dám ngoái lại
sống sẽ làm gì?
tôi nghe thấy tiếng kêu trên phố
la hét vì vui và đau đớn
người đã buông tay vẫn đôi mắt mở to đe doạ
sống cũng không cần làm gì
tôi nghe thấy tiếng kêu trong khách sạn
em đánh vần dang hai chân thiếp ngủ
cuộc đời em là đêm tối này
(đêm tối đang hít thở
còn chiếc giường thắt nghẹn tôi)
tôi nghe thấy tiếng kêu trong quán nhậu
này tôi đột nhiên được giải thoát
vỉa hè đắng cay trên miệng
không cần ai mủi lòng
em đừng cố nữa
những chai bia tiếp thị toát mồ hôi

5.
với cái chết trên môi
tôi bước những bước chót
vào cõi âm tái mét
bước ra một ông già mệt nhoài
phủ đầy bụi bặm
này đêm không muốn dứt
hãy để ngày ấy lụi tàn / những cơn hấp hối cũ kỹ
một ông già sắp sửa tan nát
xoay tròn trôn ốc khi ra khỏi đường hầm
cõi âm
lờn răng
mỏi gối
muốn nói tất cả
tại sao?
tại sao?
tại sao?
chúa ơi con không máu lạnh
xin đừng im lặng
Nữa…
____
OCTOBER 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: