tám bài thơ

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm
EIGHT VERSES

1 
the words you tried to write on the water
now burst bubbles

the water shimmering with smiles
the place where you were born
framed in the bubbles were dreams

in the palm of your hand
Mother has noted a word
something like immortality

Mother does not know that your life is a mere moment

like a seed
Mother knows hid an eternity
your palms are overflowing with your sorcerous 
not everlasting words
because you have no time left
2
without water
you write on a tree
while it burns

it rains
and you're the tree
you’re wet
3 
an appearance
like the appearance of your life
the world is being cloned
you’re afraid
to face a face
that do not want to be you
you are in a word
do not want to die
be buried 

4 
you’re a green coloured doll
appeared in human flesh 

you breathe
exercise
write poetry

even when you are as green
as grass

5 
you have hope in the Creator 
you have Their grace

but They continued to order the ravens
to surround the frail dark child

Where is this boundless generosity
where did the words go? You also ran so you could be cool
like cigarette smoke?

you’re lying on an egg
white shell
like the numeral zero, you’re devoid of colour

you are zero

6
you yawn like a fish
swimming in the shallows
muddy
and despicable
7 
you loathe the shallow
it’s full of mud

but you have a fondness for Eden
8 
there (in Eden)
you discover a species of butterfly

waiting for a speck of dust in its eyes
with tiny palms
like the first summer storm
absent of mist

there’s a turtle in your mind
through the wind and sunlight
moving forward with purpose

the incarnation in the palm of your hand
damp with sweat
you kindle the burning coal around it
and the words bloom

one cold night
the schizophrenic storm
spits you out onto the sidewalk

smelling of the earth and wet flowers 
your smooth muscles
twitches

you’re not a dog
you are the word
born to starvation

your mother died in some wild accident
because the villagers were superstitious and foolish

violence returning with more violence
and there’s the dried up river in your soul

now darkness
futility is you

on the moss strewn roof
who shall be there when you cry
as the sky remain silent perched on a leaf
where you reside 
with the meaningless vows
like the way you were pulled down the water long ago
together with your dreams

above water
you’re lonely and alone
the day you die
on your way
the vernacular accelerating
running
with all its strength kicks you
in the gut

then, you’ll say
there’s the moon 
broken pieces
in your gut
and you’ll smile

a moon, a rabbit
like a cat
meowing the rhythmic rhymes 

we’re void of glory
we’re wandering
quietly retaining so many pages
as the letters takes us into a story

it tried to write on water because of its pain
hoping someone might read it

the words
an affliction on the nonsensical choruses
tear of pathetic greatness
no one will ever know unless
you fight and resist the eternal ego of your soul
where you will find a shadow
licking the dark

you will be in pain
aware that your shadow
blisters in a fire
while you prepare a meal

the fire
in every one of your sentences
different in provocation
timidly introduced itself
attentively listened
to the whimper and cries of those
around sad and afraid

you collected the data
hid it
to accidentally reveal it 
(you idiot)

in the ground
shiny
awaiting the unravelling drama of a fool
reveals in pomp and ceremony
the hymns and prayers

allow the lie
and the idea of the poem 
about a female Spider
mirrored upon a yellowing leaf
the reflection of a big fish 
consuming a deceased spirit
that’s you
drowning 
in rainwater

_____
TÁM BÀI THƠ
1
những con chữ bạn từng cố viết lên mặt nước 
giờ vỡ thành bong bóng 

nước lấp loáng những nụ cười 
nơi bạn được sinh ra 
và tắm trong bóng dáng của những giấc mơ

lòng bàn tay của bạn 
mẹ còn kịp chép một chữ
kiểu như bất tử 

mẹ không biết đời bạn chỉ là một chốc lát 

nhưng một hạt giống 
mẹ biết chính là nơi ẩn núp vĩnh cửu
lòng bàn tay đầy những con chữ ma thuật của bạn 
không phải vĩnh hằng
vì bạn không còn thời gian

2
không có nước 
bây giờ bạn viết lên một cái cây 
khi nó bị đốt cháy 

mưa 
bạn là một cái cây 
bị ướt
3
sự hiện ra
như đời bạn hiện ra 
trong thế giới đang được nhân bản
bạn đang sợ hãi 
một khuôn mặt 
bạn không muốn là bạn 
bạn là con chữ 
bạn không muốn nát nhừ 
trong lòng đất 

4
bạn là con búp bê màu xanh
đi đến trong xác thịt
của con người

bạn thở
bạn tập thể dục
bạn làm thơ

cả khi bạn đã xanh 
như cỏ

5
bạn hy vọng vào Thượng Đế 
và phép màu 

nhưng Người điều khiển các con quạ
vẫn vây khóc quanh một đứa trẻ 
màu đen và ốm yếu

ở đâu và bao xa 
những con chữ đã bay đi? bạn cũng chạy để có màu xanh
như khói từ điếu thuốc lá?

bạn nằm trên một quả trứng 
vỏ của nó màu trắng 
giống như một số không, bạn không có màu sắc

bạn zero


6
bạn ngáp như cá
khi phải bơi trong vũng cạn 
bùn 
và sự khốn nạn 

7
bạn ghét vũng cạn 
nó đầy bùn

nhưng bạn lại yêu khu vườn

8
ở đó
bạn khám phá ra loài bướm 

chờ đợi một hạt bụi trong mắt 
hai bàn tay của nó nhỏ bé 
như vòi hoa sen đầu tiên của cơn mưa mùa hè
không có sương mù 

trong tâm trí bạn có một con rùa 
trong gió nắng 
cố di chuyển tới một mục tiêu 

sự hóa thân trong lòng bàn tay 
mướt mồ hôi 
bạn đốt than trên chúng 
và chữ nghĩa trở thành hoa

một đêm lạnh giá
vòi hoa sen tâm thần phân liệt của cơn mưa
phun bạn ra trên vỉa hè

với mùi của đất, hoa ướt đẫm 
và các cơ trơn của bạn
co bóp 

bạn, không phải là một con chó
bạn là con chữ
sinh ra để chết đói 

mẹ của bạn đã chết từ một cơn hoang dã 
bởi dân làng u muội 

sự bạo lực đem lại bạo lực 
và con sông khô cạn trong linh hồn 

bây giờ nó là bóng tối
bạn là hư không 

trên mái nhà xanh rêu 
ai sẽ nằm khóc cùng với bạn
và bầu trời nằm im trên chiếc lá 
nơi bạn vẫn nằm 
với những lời thề vô nghĩa
cũng như ngày xưa bạn chìm vào nước 
với những giấc mơ 

bạn nổi lên 
cô độc lẻ loi
dọc theo con đường này vào buổi chiều, chữ nghĩa sẽ lấy đà
chúng chạy
lấy hết sức để đá vào
bụng bạn 

sau đó, bạn sẽ nói
có mặt trăng trong số mảnh vỡ 
trong bụng 
và bạn sẽ mỉm cười 

một mặt trăng, một con thỏ
giống như một con mèo 
meo meo của vần điệu 

chúng ta không có vinh quang
chúng ta lang thang 
ẩn chứa rất nhiều trang
khi các con chữ dẫn vào câu chuyện

đau đớn đã làm cho nó cố vẽ lên mặt nước 
để ai đó còn đọc

con chữ 
lấn át các điệp khúc vô nghĩa 
giọt nước mắt của sự vĩ đại thảm hại đó
không ai biết trừ khi 
bạn chiến đấu chống lại những cái tôi vĩnh cửu của linh hồn
bạn 
bạn tìm thấy một cái bóng 
liếm lên bóng tối 

bạn trở nên đau đớn
biết rằng bóng của mình 
bỏng trong lửa
lúc bạn nấu cơm

rằng lửa 
trong mỗi dòng chữ của riêng mình
khác nhau về kích cỡ 
rụt rè tự giới thiệu 
và lắng nghe 
tiếng khóc và rên rỉ
của con người xung quanh buồn, sợ hãi 

bạn thu thập dữ liệu 
giấu đầu 
lòi đuôi 
giấu đuôi lòi đít

dưới mặt đất
lấp lánh, chờ đợi các kịch bản của kẻ ngu 
luôn luôn mở ra với những nghi lễ 
những lời cầu nguyện và bài hát

hãy để lời nói dối 
và câu chuyện của bài thơ
về một con Nhện cái, chiếu trên lá vàng tấm gương
phản chiếu một con cá lớn ăn một cơ thể vong linh
là bạn 
vẫn đang chìm trong nước 
mưa
_____
OCTOBER 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: