when the poem isn’t essential

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photographer: Nguyễn Thị Phương Trâm
 
1 
when the poem isn't essential
then the poet is even less essential

Then what is essential?
essential is the reader

each reader is their own creator
each reader is their own source of fantasy
each reader is on their own journey
each reader is their own (fluffy)cloud
each reader is their own (kind of)breeze

poetry had hoped once upon a time
her inebriation
2
poetry
a flaw in the colour green
a red spot like a blood spatter
the first time…

the last performance
the falling cicada

a grain of dust a cloud
rolling down one's cheek a shard of glass in the light of dusk

a time of age
a frog croaking way too loud

a regretful peeling chafing
burning on the face of poetry
3 (7:14a)
the words the words
in a rush to explain faster than tears
faster than freshly mown grass
faster than her 
sideward glance

when we’re trampled upon
(don’t take any notice of our names)
we’ll surely recognise each other
the hat the hair the beard
by the slightly grubby thick lips

and just like that, the clouds are no longer magical
they’re all over the place like the scattered corpses during the Mậu Thân offensive
dragged towards the sky via pulleys
left were nothing but their boot prints
after their blood has been washed away

no one has lost anything
don’t get your knickers in a knot
they paid a fair share
they paid with their life

like poetry at the moment on the carpet
pretending to be: Fast Asleep
MOTHER CRYING
the mourning veil 
fell
scattered across the floor

glancing at the sky
there’s a cloud in the shape of a person
laughing
as they blow smoke up some bloke’s ass
as the heavens falls into autumn
4
there’s one Sun only
but so much poetry
hence the world is a little dizzy
the verses here and there are silly

all-around poetry’s home
the streets cramp and narrow
not pretty
like long ago

too many shadows
hence so
invariably dark

reserved for poetry a room
hidden within
a huge mirror
the reflection of poetry

in the mirror
poetry saw the lady opening a red umbrella
by her side was a little boy and a dog
playfully running after them

broiled chicken 
shredded into pieces
like poetry’s cough
the nights without electricity
5 (7:13a)
the poem 
wandering around
in the cold
like smoke
like the mist

don't ask the poem about
breakups
the night poetry was drunk
feeling guilty 
for destroying
another soul

as we all do copulate and have babies

like now poetry must find more work
take care of the kids and live on
some closets may have skeletons
but poetry's closet is full of garbage

poetry gathering then up to  incinerate them
the scattered changing leaves
adding smoke and colour 
to a corner of the yard
air out the emptiness

many believe a poem may just hover somewhere in their memories
didn't have the heart to tell poetry
you're nothing more than a broomstick
_____
January 2021
--
1
nếu bài thơ không quan trọng 
thì nhà thơ càng không quan trọng 

vậy cái gì quan trọng?
người đọc là quan trọng 

mỗi người đọc sáng tạo 
mỗi người một cõi ảo
mỗi người một chuyến bay
mỗi người một đám mây
mỗi người một cơn gió

thơ có lần hy vọng
em một lần rượu say…
2
thơ
một vết nhơ của màu xanh lá cây
một vết đỏ như máu chảy
lần đầu tiên

một đêm diễn cuối cùng
một con ve sầu rơi xuống

một hạt bụi một đám mây 
lúc hoàng hôn giọt thủy tinh lăn trên má

một tuổi già
một con ếch kêu vang to quá

một vỏ trấu xót xa
cháy xém lên gương mặt của thơ…
3
những con chữ những con chữ
mau mau bày ra nhanh hơn nước mắt
nhanh hơn cỏ mọc
nhanh hơn cái liếc mắt 
của em

khi chúng ta bị chà đạp bởi
(thôi khỏi điền tên)
chúng ta sẽ nhận ra nhau
bằng mũ áo tóc râu 
cùng đôi môi hơi dày và bẩn

và như vậy đám mây
không còn là những hình ảnh ta mơ mộng
nó ngổn ngang như xác chết Mậu Thân 
được kéo lên trời bằng ròng rọc
sót lại những dấu chân
sau khi lau vệt máu

không ai bị mất cắp
bạn đừng có rối lên
người ta đã trả tiền sòng phẳng
với từng mạng sống

như bây giờ thơ nằm trên tấm thảm
với một vai: Ngủ Quên
MẸ KHÓC 
chiếc khăn tang
bạn ngã xuống
nằm ngửa 

nhìn bầu trời
có mây bay hình giống như con người
đang cười
thổi vào ống đu đủ
khi trời vào thu…
4
chỉ có một mặt trời
mà quá nhiều thơ
nên thế giới u ơ 
thơ hơi lớ ngớ 

quanh ngôi nhà của thơ
chỉ còn những đường phố
hẹp và không đẹp
như xưa

vì có quá nhiều bóng râm
đâm 
ra thơ hơi tối
thơ chỉ còn một căn phòng
duy nhất
giấu một chiếc gương lớn 
soi vào thơ

thơ nhìn vào gương 
thấy nàng mở chiếc dù màu đỏ
và từ trong gương 
có một cậu bé và con chó 
chạy theo 

có một con gà 
bị xé ra từng miếng nhỏ
như tiếng ho của thơ
mỗi đêm cúp điện
5
bài thơ 
nó hay lang thang
khi trời lạnh
như khói
như sương mù

bạn đừng hỏi bài thơ về câu chuyện chia tay
đêm ấy thơ say
không phải nỗi nhớ mà là thơ lỡ tay 
phá vỡ
một con người

như chúng ta ai cũng từng sinh nở

như bây giờ thơ phải đi làm thêm 
để nuôi con và sống
ai quét nhà ra ma
thơ quét nhà ra rác

thơ gom lại và đốt
những đám lá đổi màu 
cho góc sân và khoảng trời 
lên khói 
bớt bơ vơ

nhiều người cứ nghĩ bài thơ sẽ loay hoay hai đầu nỗi nhớ
họ không nỡ
nói thơ 
chỉ là cây chổi quét nhà…
_____
JANUARY 2021

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: