Fight

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện 
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

Fight

Truyện ngắn Nguyễn Văn Thiện

He and his friends swam across some nameless muddy river. They emerged stinking and covered in the river’s black silt. But they didn’t care. The stench has never been an issue! The game precedes their image!

They were a storm in the alley, raucous, always in one kind of scuffle or another. Fun! It was their preoccupation from dusk till dawn; they’re high on looking for blood, no different from professional wrestlers on the podium. Out of nowhere, one would punch the other in the jaw, another fight, the joy!

Sometimes he would find himself asking: What the hell is going on? When did violence become so addictive? Before the thought even took shape, he was already dodging a kick to his chest, the kick ended on another guy’s bloodied nose. They chase after each other all day all night from one day to the next, from one month to another.

He ran after one huge guy and tackled him to the ground before he proceeded to pound his face with a tirade of punches but his attention was caught by a flashing glimpse of his father, his father’s humpback was unmistakable. His father at the same time was being kicked in the ribs. The inward breath was an audible “uhh”, like an ox hit in the balls. His blood boiling with murder, he picked up a rock and aimed it straight for the perpetrator’s head. The blood-spattered spraying all over the sidewalk. The screams and shouting combined with rambunctious melodies. Maybe they were all mad. His mother chased after them shouting breathlessly, son, honey! Pitiful mothers running around chasing, stumbling through a bewildering wilderness of arms and legs. His mother called for them as she ran, fell over, and a sturdy obese woman kicked her on the side of her ribs as she went down, she fell down rolling over to the curb of the road. His little cousin, still a teenager, appeared out of nowhere, and dove head first into the fat woman’s groin. She fell backward kicking her legs in the air, the woman cried like a child throwing a tantrum. As he hugged his stomach after just receiving another hit, sending him flying, landing right on top of the fat woman. She screamed: “Rape, rape, get off me, rape!”.

While he and his gang assaulted each other during their galavanting, his kid brother was in a tiny locked room and he was receiving a thrashing of his own from a number of men. And of course, being so young, still soft, after the eleventh caning and twentieth kick while his hands were tied high up over his head, he died. By the time his gang turned up, the poor kid’s body was being kicked out the door, dumbed on the side of the road like some dead animal. Fired up by the pitiful tragedy, his gang jumped the mob in the tiny cell; the mob fought back without a hint of hesitation. Itching for activity, the other gangs in the vicinity joined in. Throwing punches, kicks, eyes poked, hair pulled, rocks thrown, no one could tell who was who after that!

Now and then he could hear his mother’s voice, son, where are you son, but in all that mess it was impossible for him to work out which direction his mother’s voice came from. Now and then there was also his father’s voice, son, where are you son, but it was too late. His gang was already deep in punches and kicks, consumed with slaps of sustenance, and their thirst was quenched with blood. Living was impossible without physical violence, the withdrawal resulted in seizures, and foaming at the mouth!

They gang up on a guy in a white suit, he was carrying a briefcase crossing the street one day on his way to the office. Why? In this world, there were plenty of reasons; it’s not a matter of belief. Dirty dishes and household chores were not done because of the fighting, the fighting could happen anywhere, say as they tripped in a puddle, they fought, getting muck on their clothes crossing the road, again they would fight, singing as they roamed the street, and why not, they fought as they stood there with nothing else to do, ah, and if it’s a matter of justice, they of course, had to fight!

A phenomenal life meant the making of a brutal phenomenal nation; his gang knows no fear! If there was no violence; it wouldn’t be very interesting. They poured from across the river, more people, like a carnival. Now they no longer needed an excuse to fight, they greeted each with punches, satisfied only when they were coughing up blood! As the days went on, his gang became leaner, withdrawing into their throats to avoid the thrashings, as their body grew healthier, firmer, and ripped with six packs. Eating, sleeping, and thinking became unnecessary. They communicate via their elbows, fist, or their feet.

Hey, his buddies would say, let’s go, there are plenty of people out there, more fun to be had, more exhilarating adventures!

That was how they egged each other on, like the rising tides, like the water in a waterfall, from one day to the next, ceaselessly from one year to the next!

Let’s go!

[July 2020]

Đánh

Tụi hắn vừa bơi qua sông, dòng sông tên gì không biết, nhưng nước đặc quánh. Người tụi hắn đen thui, hôi rình. Tụi hắn không lấy đó làm điều. Hôi hám ư, chuyện nhỏ! Quan trọng là bạn làm gì, còn bạn như thế nào không quan trọng bằng!

Tụi hắn vừa đi vừa hò hét, vừa đấm đá nhau ra trò. Vui lắm! Hầu như suốt ngày suốt đêm, tụi hắn đang say máu, không khác gì những đấu thủ thượng đài chuyên nghiệp. Đang đi cùng nhau, thỉnh thoảng ngứa tay, thằng nọ lại nhè mặt thằng kia thụi một phát, thế là quay ra thụi nhau, vui đáo để!

Thỉnh thoảng hắn cũng có chút suy tư: Cái chết mẹ gì đang xảy ra thế này? Sao bạo lực là trở thành trò chơi hấp dẫn cộng đồng đến vậy? Vừa nghĩ đến đó thì gã bên cạnh đã co chân đá bốp vào ngực hắn. Hắn nổ đom đóm mắt, quờ tay thụi ngay một phát, trúng mũi đứa khác, xịt máu. Tụi hắn đuổi nhau chạy, suốt ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác…

Hắn đang đuổi theo để đấm cho bằng được vào mặt một đứa cao lớn thì thoáng thấy cha hắn, với cái lưng gù không lẫn vào đâu được. Cha hắn cũng đang bị một gã mặt mũi băm trợn thọi vào mạng sườn. Hắn nghe tiếng cha hắn “hự” một cái, như con bò bị đá vào dái. Máu du côn bừng bừng, hắn lượm cục đá ném vào đầu gã kia. Máu lõa ra giữa đường. Tiếng hét hò chen lẫn tiếng hát, hình như điên hết cả rồi. Mẹ hắn chạy theo gọi, con ơi, anh ơi! Những bà mẹ tội nghiệp chạy mãi, gọi mãi trong rừng cánh tay cánh chân hỗn loạn. Mẹ hắn vừa chạy, vừa gọi nên vấp té. Gần như ngay lập tức, bị một mụ to béo đá văng ra lề đường. Đứa em họ, đang còn tuổi thiếu niên, không biết từ đầu xuất hiện, liền nhào vô húc mụ béo, ngay giữa háng. Mụ ta giãy đành đạch, định nằm ăn vạ. Hắn vừa ôm lấy bụng vì có cánh tay nào đó vừa thọi một phát rất mạnh, ngã úp lên bụng mụ béo. Mụ ta tru tréo: “Trời ơi, hiếp dâm, chúng nó hiếp dâm!”.

Trong khi bọn hắn vừa chạy vừa đấm vào mặt nhau thì em trai hắn đang bị một bọn bắt nhốt vào phòng kín và đánh bằng gậy. Đương nhiên em hắn còn nhỏ tuổi, da thịt còn non, nên sau khi lĩnh đủ mười một gậy cùng với hai mươi cú đá trong tư thế tay bị buộc cao quá đầu thì lăn ra tắt thở. Bọn hắn chạy đến thì thấy xác thằng bé tội nghiệp vừa bị đạp ra khỏi phòng, như một con chó chết. Bị kích động mạnh, bọn hắn lao vào bọn kia, bọn kia lao vào bọn hắn. Có một bọn vô công rồi nghề đang đứng bên vệ đường ngứa ngáy chân tay cũng nhảy vào đánh hôi. Thế là đấm, đạp, móc mắt, túm tóc, ném đá… chả còn phân biệt bọn nào với bọn nào!

Lâu lâu hắn có nghe tiếng mẹ gọi, con ời con hỡi, nhưng không xác định được phương hướng nữa. Lâu lâu nghe tiếng cha gọi, con ời con hỡi, nhưng không còn kịp nữa. Đời bọn hắn no nê những cú đấm cú đạp, ăn bạt tai thay cơm, nuốt máu mũi đỡ khát. Ngày nào không được ra tay ra chân là bứt rứt, sùi bọt mép như lên cơn nghiện!

Vừa thấy một gã áo trắng vác cặp băng qua đường là bọn hắn hè nhau vây lấy. Lý do ư? Đủ các loại lý do trên đời, tin thì tin không tin thì thôi. Rửa bát không sạch, đánh, đi qua vũng nước làm té bùn, đánh, đi qua đường khô làm bay bụi, cũng đánh, vừa đi vừa hát, đánh nốt, đứng im một chỗ, a, tụi mày thách thức công lý hả, vậy cũng nhào vô đánh!

Cuộc đời kỳ diệu đã tạo nên những con người kỳ diệu với bản năng bạo tàn, bọn hắn nào biết sợ là gì! Nếu không đánh nhau, buồn lắm lắm. Từ bên kia sông, dòng người tràn qua ngày càng đông, vui như đi xem hội chợ. Giờ thì không cần lý do nữa, hễ gặp nhau quả thụi thay lời chào, mồm miệng vã máu ra mới thấy khoan khoái! Càng ngày đầu bọn hắn càng bé lại, rụt vào trong cổ để tránh đòn, còn tay chân thì khỏe hẳn ra, chắc nịch. Việc ăn ngủ và suy tư không cần thiết nữa. Công cụ giao tiếp là nắm tay cùi chỏ hoặc cẳng chân…

Nào, lũ hắn nói với nhau, đi thôi nào, ngoài kia đông người vui lắm, sướng lắm!

Thế là lũ hắn lại kéo nhau đi, như triều dâng, thác đổ, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác!

Đi thôi!


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: