papa

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Papa

The garden upon autumn
strewn with weed
green green
the words of August
papa’s form is the stance of a hundred years

We’ve set foot upon the South on a winter day
across the horizon resounding 
constant ring of church bells 
fleeting 
was his thirties
drifted by the rock strewn shoreline

The grass were in full bloom
a region bleached white with reeds
church bells woke the sun at dawn
the prayers mingled with the rocks
in the grass
in the falling stars night after night

papa sat by the mountainside
by the towering cliffside 
rain and hoar frost
a cathedral at sixty
sound within  
the afternoon
at the village.
---
MARCH 7, 2022

source: Thái Hạo’s social media page
Bố

Trong vườn mùa thu
cỏ dại mọc đầy
lời của tháng tám
xanh rì
dáng bố ngồi như đá trăm năm

Ta đến phương Nam một ngày mùa đông
chuông giáo đường đổ 
liên hồi trong trời thẳm
thấm thoát
tuổi ba mươi
văng vẳng bên bờ đá dựng

Cỏ đã ra bông
lau nở trắng miền
chuông giáo đường gọi mặt trời mỗi sáng
lời kinh lẫn trong đá
trong cỏ
trong những vì sao rụng mỗi đêm

Bố ngồi bên bờ núi
vách đá sừng sững
mưa và sương muối
ngôi giáo đường tuổi sáu mươi
thăm thẳm
chiều quê.

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: