the sea talks about everything else

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

THE SEA TALKS ABOUT EVERYTHING ELSE

an invasion at the Friendship Pass 
the stolen land in Ha Giang
now the sea
a knife wound that won’t heal
the blue hues the blue blood of those with malaria

this is where the “puppet” soldiers have lain down their lives
this is where the soldiers of the “revolution” lay down their lives
high sky thick soil
the 16 gold lettering
the perfection

the little riding hood now intimate
with the wolf

at night dividing the leftover scraps
under the table

the chairs in the enactment of a king
the king in the enactment of a dove, stupefied

the poet
say if the poem is silent
it is silent so it may die

eyes opened staring at a blissful blue sky
then someone would close those eyes, with the brush of their hand
like brushing on the truth

the truth closing its door
the dumbfounding demonstrations
the dumbfounding flowers weeping
the dumbfounding locked jaws
falling directly into the wolf’s trap, at sea

the poet
between their hands
the letters continued to play
with the things that are inconceivable

but this very night, the letters fell
like solid rocks
hence at sea, it would sink
the boats with huge scars

the poet
sleep then
the chairs continue in their act as a king
the king continues to pretend that he's some dumb dove

remain is an unbelievable void
out at sea

but it won't try to wake the poet
since in such scenes
it knows the poet
has the full grasp of its reality

BIỂN KỂ VỀ NHIỀU CHUYỆN KHÁC

lấn ở ải Nam Quan 
cướp đất ở Hà Giang
giờ đến biển
vết dao cắt không lành
xanh màu xanh máu của người sốt rét

những người lính “ngụy” đã chết ở đây
những người lính “cách mạng” cũng chết ở đây
trời cao đất dày
với 16 chữ vàng
hảo hảo

cô bé quàng khăn đỏ đang tâm giao
cùng chó sói

đêm chia nhau mồi ngon
dưới gầm bàn

những chiếc ghế đang diễn vai vua
vua đang diễn vai chim câu khờ khạo

thi sĩ
nếu câu thơ lặng im
là lặng im để chết

đôi mắt trừng trừng vào trời xanh
sau đó người vuốt tay lên mắt
như vuốt lên sự thật

sự thật đang khép lại
ngơ ngác những cuộc biểu tình
ngơ ngác bông hoa đang khóc
ngơ ngác đôi môi bám chặt
vào răng chó sói giữa khơi

thi sĩ
giữa hai bàn tay người
những con chữ vẫn hay đùa cợt
về những điều không sao tin nổi

nhưng đêm nay con chữ đang rơi
nặng nề như đá Làm chìm lỉm ngoài khơi
một con tàu với một vết thương thật lớn

thi sĩ
sau khi người thiếp ngủ
những chiếc ghế vẫn cứ diễn vai vua
vua cứ diễn vai chim câu khờ khạo

chỉ có một khoảng không ngoài biển khơi
là không sao tin nổi

chỉ có điều nó không lay người dậy
vì vở diễn này
nó tin rằng người
đã biết…
_____
JANUARY 2021

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: