ego consoling self

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

I’ve come to terms with how my face feels, but I was still unsure of its shape, an estranged spirit busking at a flea market, a samurai waving a knife gutting himself for fun, or some deranged fool arranging words dreaming of becoming a poet? Shrouded by a cloud of smoke and mist of desolation, I considered the placing of my face. Each time there was an itch, I took a glimpse at the mirror, it was a sad, defiant stranger.

I reside to feel my feet, but I was unsure if they belonged to me or to someone else. Whose feet tirelessly climbed dunes to reach the sea, whose feet entangled in the long grass dreaming of laying abandoned beneath the bluest the biggest sky? Whose feet chose to set foot on a path through such deserted ravines? Someone else or mine away on an off-beaten path lost moving back and forth with neither foot conforming to the expectations of society?

I reside to feel my stomach, but I was unsure if it belonged to me or to someone else. Whose gut was so changeable through the sun and rain, through the anguish, full of hunger and desire. So ordinary or some evolved empathetic being? In the middle of the night yearned for a faraway soul, my confused gut churning with lies and deceit.

I reside to continuously feel my heart, but I was unsure if it was mine. Whose heart was arrhythmic without rest? Whose heart each night was by the moonlight, rising and falling with the tide, in constant heat? My soul or someone entwining red and blue palindromic heated haemoglobin? Someone or mine that at times were breathlessly drowning, lost, and exhausted in this dull, sad life?

I reside to rub my shoulders, but I was unsure if it was mine. Whose shoulders bore the burden and constant scrambling for food and shelter, drenched in sweat, not once relieved by a breeze, ripped through the jungle for a living amongst the thorns and brambles? Exhausted because of me are the wings of a bird at the end of the horizon? Whose shoulders saw the starkness of the seasons alone at the side of the mountain, ready to embrace a breeze that never turned up? My shoulders or theirs on which were the fallen leaves, barely touched before in haste, flown away without a promise?

Crawling through my body was some kind of sickness. There to see here and hither a ghoulish four realm of heaven and earth when I have resided to rub my eyes. Mine or theirs to only see worms and maggots devouring holes in all places, weeping battered eyes? My eyes or theirs that those familiar features will never be identified? Whose eyes closed could see the mangled fate of humanity on this planet? Whose eyes were as wild as grass in a dry season upon everything ignites in torturous flames?

There were afternoon naps when sleep had evaded me; I would rub my back, rubbed the length of it up then down not sure if it was mine! Whose back was so long, a waste of good cloth, my lumbar or an eroded boulder amongst the sparsely scattered weed? Whose back failed after forty years of cultivation missed out on the season of their dreams, covering one side to expose the other? You have left me in a fog, cut short was the path you betrayed when you turned your back on me.

Was there anyone out there like me, to be that far from myself, finds after searching through all the crevices and troubled parts of his anatomy to be equally frightfully estranged? Am I me or some other being in these inconvenient troublesome clothes? If not me then where lies the meaning of life, who will shoulder the burden of these struggles for me amid this world for thirty-six thousand days? If one was unable to recognise oneself then who?

Often, ego was found consoling self.

Mình tự xoa mình

Nhiều khi ngồi xoa mặt mình mãi, vẫn chưa thể định hình mình là ai, là kẻ vong thân hát cuồng giữa chợ, một mình múa dao đồ tể toan làm tráng sĩ rạch bụng coi chơi, hay chỉ là gã xếp chữ huênh hoang mơ làm thì sĩ? Mặt mình hay mặt ai mà khói sương che phủ hang hốc hoang vu? Mặt của ai hay mặt của mình mà mỗi lần nhìn vào gương đều bắt gặp một kẻ xa lạ u hoài ngang ngạnh?

Nhiều khi ngồi xoa chân mình mãi, vẫn chưa thể định hình chân mình hay chân ai. Chân ai mà miệt mài lên xuống đi về đầu non cuối bể, chân ai mà rối ren hoa cỏ sợi ngắn sợi dài mơ ngày nằm choãi ra dưới trời xanh lồng lộng? Chân ai mà chọn đường chọn lối nơi cheo leo vực thẳm mà đi, chọn độc đạo một mình mình mà bước? Chân mình hay chân ai mà trước lẫn sau đều không có bàn chân nào đồng hành như nhân gian mong đợi?

Nhiều khi ngồi xoa bụng mình mãi, vẫn chưa thể định hình bụng của mình hay bụng của ai. Bụng ai mà cồn cào thương nhớ giận hờn đói no thất thường mưa mưa nắng nắng, là tiểu nhân tầm thường hay kẻ biết phân ưu cộng lạc với thiên hạ khổ đau? Bụng ai mà nửa chiều đổ mưa bỗng thấy bâng khuâng về những quanh co gian dối, mà nửa đêm bỗng cồn cào vì một người ở xa thật là xa?

Nhiều khi nằm xoa tim mình mãi vẫn chưa định hình nổi tim mình hay tim ai. Tim ai mà loạn nhịp liên hồi không ngủ? Tim ai mà rạo rực theo từng nhịp thủy triều lên xuống, mà giãn nở thất thường mỗi khi đêm về thăm thẳm bóng trăng treo? Tim mình hay tim ai mà chằng chịt đỏ đen xuôi ngược hồng cầu rộn rã? Tim ai hay tim mình mà có khi đắm đuối muốn đứt hơi trong quên lãng kiếp người quá mệt mỏi hoang vu?

Nhiều khi ngồi xoa vai mình mãi vẫn chưa minh định nổi, là vai của mình hay vai của ai. Vai ai mà đòn tre chín dạn gánh gồng cơm áo xiêng viêng, vai ai mà hổn hển mồ hôi trưa hè gió quạt, mà lá cắt gai cào xé lối băng rừng tìm nẻo mưu sinh? Vai ai hay vai mình mà nhiều khi mỏi mệt, như cánh chim quạt gió cuối trời? Vai của mình sao mấy mùa sừng sững vách núi cô đơn đón đợi gió ngàn qua chưa thấy? Vai của mình hay vai của ai mà chiếc lá vừa rơi, vừa đậu xuống đã vội vã vụt bay đi không hẹn quay về? 

Hình như có căn bệnh gì đó đang bò trong người mình. Nhiều lúc ngồi xoa mắt mình mãi rồi nhìn ngược nhìn xuôi, thấy đất trời điêu linh bốn cõi. Mắt mình hay mắt ai mà nhìn đâu cũng thấy mọt gặm sâu ăn thủng lỗ chỗ, dột nát tứ bề? Mắt ai hay mắt mình mà mình nhìn mình cũng không nhận ra nét thân thuộc? Mắt ai mà càng nhắm lại càng thấy rõ ràng rối ren của kiếp người nơi trần thế? Mắt ai mà nhìn vào cái gì thì cái đó bốc cháy ngùn ngụt như cỏ dại mùa khô?

Có những buổi trưa khó ngủ nằm xoa lưng mình mãi, xoa tới xoa lui vẫn chưa dám chắc là lưng ai hay chính lưng mình! Lưng ai mà dài lưng tốn vải thư sinh giá áo, lưng mình sao mà như tảng đá trùi trũi bên đường cỏ mọc lau thưa? Lưng ai mà hơn bốn mươi năm gieo gặt mất mùa chiêm bao thất bát, hễ che bên này lại lạnh phía bên kia? Người đi bỏ mặc phong sương, quay lưng phản bội con đường lêu đêu…

Có ai như mình không, cảm thấy mình xa lạ với bản thân mình đến thế, tìm hết mọi bộ phận mọi ngõ ngách phiền hà của cơ thể đều thấy xa lạ đến kinh hoàng. Ta là ta hay ta là tha nhân trong áo quần phiền hà rắc rối? Ta không phải là ta thì ý nghĩa cuộc đời nằm ở đâu, rồi ai sẽ gánh chịu cho ta những công tội nhọc nhằn giữa thế gian ba vạn sáu ngàn ngày? Ta không nhận ra thân thuộc chính mình thì còn ai có thể nhận ra ta nữa?

Nhiều khi, mình tự xoa mình…


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: