sunset

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Definitely not profoundly yellow

One sunset

Many sunsets

Endless sunsets…

Enough spark to light up the ghosts of humanity

Sparkling enough for the ghosts to appear human

Human or ghost or both

Ghost or human sparkling in setting light

The end of the horizon is nearer or further

The surreal shifting clouds

Smudges of black and white tainted with blood

Extruding bleakness at the end of the horizon

The sunset

The sunset

Dragging out infinitely long and lengthy

Why couldn’t it be just dense and black

Why couldn’t it shift the colours of hell

Dusk dragging out without end

Dusk at length crumbling

At length wilting

At length endless…

Rather the overwhelming dark clouds

Rather the ripping thunderstorms

Rather the bawling rain

Rather the stars disappearing

Rather a diminished sun

Rather just once

The sunset dragging out like an age-old song

Like fraudulent tears

Like fake laughter

A mockery of sadness

The sunset

Boundless sunset

Boundless moments

Mournful

Melancholy

The sunsets of boundless lifetimes./.

July 2022

_

HOÀNG HÔN

[Viết trên SmartPhone khi ngồi ghế đá sân trường cũ]

÷÷÷÷÷

Đúng là không thắm không vàng vọt

Một hoàng hôn 

Những hoàng hôn

Triền miên hoàng hôn…

Nhập nhoạng đủ cho người giống ma

Nhập nhoạng để cho ma giống người

Người người ma ma hai trong một

Ma ma người người nhập nhoạng hoàng hôn

Phía chân trời như xa như gần

Mây biến ảo 

Trắng trắng đen đen loang vết máu

Phía chân trời âm khí đùn lên

Hoàng hôn 

Hoàng hôn

Lê thê dài miên man

Sao không đen đặc đi

Sao không mau chuyển màu địa ngục

Hoàng hôn cứ lê thê dài không dứt

Hoàng hôn kéo dài mủn nát

Kéo dài tàn mạt 

Kéo dài mãi không thôi…

Thà rằng mây đen trùm khắp

Thà rằng giông bão sấm sét xé rách 

Thà rằng mưa gào 

Thà rằng mất tăm trăng sao

Thà rằng mặt trời lụi tắt

Thà rằng chỉ một lần thôi

Hoàng hôn lê thê như tiếng hát già nua

Như tiếng khóc giả 

Như tiếng cười vờ

Như nỗi âu sầu giả dạng

Hoàng hôn 

Hoàng hôn mênh mang

Ngày tháng năm 

Bi ai 

Sầu muộn

Hoàng hôn của bao kiếp người./.

Đặng Tiến 


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: