it’s late, or is there still a chance someone might turn up

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

CÓ LẼ ĐÃ QUÁ TRỄ, HAY LÀ AI SẼ ĐẾN HÔM NAY… 

thật là đơn độc

rồi cũng có khi bạn đến

gọi to tên một kẻ vắng nhà

lớp bụi trên cầu thang gác

ngửi một mùi khác biệt

nhiều người đã khóc vì một tin nhắn

khuyên những điều giẻ rách

chỗ bạn đứng đang tụt xuống

hố thẳm

của kẻ vực sâu cứ muốn cứu trên bờ

hình như mọi thứ đang bắt đầu gọn ghẽ

một thước phim trên tivi

cái bắt tay chào

khi bạn đến lúc cả nhà đang ăn tối

cái đau lòng của một kẻ đi hoang

đang kiếm lối về

vì bên ngoài trời bắt đầu lạnh

có cả những tiếng ho

của người sắp chết

trong phòng cấp cứu mất điện

có lẽ, đơn độc

người ta không còn biết phải làm gì

ngoài việc cắm đầu vào đọc

trên báo những dòng tin vào mùa ân xá

không phải lễ vu lan

đừng ai thắc mắc

sao thiên chúa không giáng sinh vào thế kỷ 21 này

không phải vì không còn trinh nữ

không có gì. không có gì

đời sống đầy ắp những thứ làm ta xúc động

thế giới vẫn tuyệt vời

trừ mọi thứ đang rơi vào địa ngục

IT’S LATE, OR IS THERE STILL A CHANCE SOMEONE MIGHT TURN UP 

loneliness honestly

turns up shouting the names  

those who weren’t there

the stairs up to the attic smelt odd

layered with dust

many have cried over one message

one cheap advice

you’re slipping into an abyss where you stood

adept with darkness

you pulled yourself away from the edges

things were falling into place

the metre of film on TV

hand shake

you arrived at their place during dinner

heart aching for someone’s who’s lost

looking for a way home

because it was colder colder outside

there’s coughing

last breaths taken

the emergency department down on electricity

maybe it’s the loneliness

people no longer know how to act

their heads in their newspapers

the news entering a period of forbearance

not ready for the return of ancestral spirits 

there’s no point pondering why

god was not born in the twenty first century

can’t be because there were no virgins

it’s nothing. nothing’s going on

we’re so inspired by life

what an amazing world

minus what was falling into hell

August 2021

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: