to watch a soul fall out from its body

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Source: Thái Hạo’s social media page
I was just there
in a chair
to watch a soul fall out from its body
roll away into the streets
a new journey on the hovered  wings of moths 
over a wet winter canopy

I was here the summer of 1985
the same time 
my neighbour departed
we didn’t get to say goodbye
I cried
ripped apart a foreign sunrise
the origin of humanity
mother consoled me dripping in sweat
hair a mess
I had a chance to again to understand her
an equatorial woman
riddle with arthritis
the damp winter 
deep within freezing
mud

I’ve watched many passed on
the dark soil call them home
a dead weight 
in my arms died
we did once shared the laughter
they did once fed me
even those who had to put up with me
loved me
where did they go
why were they here
why was I there 
on this land
the summer was gone
on shoulders remained
autumn 

I sipped tea with my white cat
listened to my neighbour’s trumpet
into our eyes blew
an endless meadow
my mother alone at the edge of a field
drifting
with the horizon
a blood-red sun
setting in a breeze

I swallowed the entire afternoon
the borough
stretching out
fragrant fields
scented white wheat
mother coming home in her grass hat, grasshoppers
like an exclamation mark
the dying day
drifted by
like white clouds.

July 2020
Tôi ngồi nhìn
một linh hồn vừa rơi ra khỏi xác
và lăn đi
trên đường phố
những chuyến đi lại bắt đầu
mùa mưa lạnh trên những tán cây vương đầy cánh mối

Tôi đến đây 1 sáng mùa hè
năm 1985
khi người hàng xóm vừa đi
chúng tôi không kịp chào nhau
tôi khóc
xé toạc bình minh trên vùng đất lạ
cõi người
mẹ dỗ tôi bằng khuôn mặt đầy mồ hôi
và đám tóc lòa xòa
tôi phải tập làm quen với mẹ tôi
người đàn bà của vùng nhiệt đới
bị chứng phong thấp
vì bùn sâu
mùa đông
rét cóng

Tôi đã thấy nhiều người chết
vì lòng đất đen gọi họ về
có những người đã chết trên tay tôi
nặng trĩu
những người đã cười với tôi
và nấu cơm cho tôi ăn
có cả những người từng giận tôi rất lâu
vì yêu
họ đã đi đâu
tại sao họ tới đây
tại sao tôi tới đây
trên mặt đất này
mùa hè đã đi qua
giờ là mùa thu
lành lạnh trên cánh tay

Tôi ngồi uống trà cùng con mèo trắng
và nghe nhạc từ chiếc kèn bên nhà hàng xóm
thổi vào đáy mắt
lồng lộng cánh đồng
mẹ tôi về một mình đi trên bờ ruộng
chênh vênh
cạnh mặt trời
hoàng hôn đỏ ối
gió thổi

Tôi uống cạn buổi chiều
thị xã
mênh mang
giữa đồng lúa trắng
đầy hương
mẹ về cùng những con châu chấu trên nón lá
như những dấu chấm than
cuối ngày
mây trắng
lênh đênh.

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: