the living word

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

THE LIVING WORD

 

I reside to rewrite my moments

note the scratchy gnarly letters on paper

torn and shredded

words shrieking across an A4 wasteland

a transformation of a feral life ceased

words twisted held up up eyeless spectres

words bent over loaded with a blacken eclipsed sun

words draped in glaring white silk

across the corpse of a century

words fallen down the lengths of insidious nefarious daggers

words dying clamped in a vice

death row

eyes wide open

 

Tyrants in the dress code of monks

cloak in white 

cloak in collars

croaking

 

words rising like a flame licking brittle blades of cogon grass

words unsheathe firm and erect

formidable

words in floods and deluge whisked away the garbage

words in tidal waves 

at the end of Noah’s world

 

Words like the rows of brilliant golden jacarandas on your way to school child

so mother may be delighted upon the first light

so you may be hand in hand with your first love

fresh green new words to whisk away your nightmares

words forever in royal purple on your to the temple 

how it was long ago

as brown and kind as mustard seed in green illuminating

the end of those poisonous weed

 

Gone will be the nefarious blooms

as the ferryman on a wave carries away the Moon…

 

(May 2020)

_____




ĐỜI CHỮ

 

Tôi ngồi ghi lại đời tôi Ghi lại thời tôi

những chữ cào giấy

rách nát

những chữ gào thét trên sa mạc A4

một biến dạng của đời rừng đã chết

chữ vặn mình cõng những bóng ma mù lòa

chữ còng thân gánh những mặt trời nhật thực đen ngòm

chữ phủ lụa là trắng toát

trên tử thi thế kỉ

chữ đổ gục trên lưỡi quỷ vi trùng

chữ hấp hối trong gọng kìm

giãy chết

mắt chữ đứng tròng 

 

Bạo chúa khoác áo thầy tu

khoác áo cổ cồn

khoác áo trắng

khoác lác

 

Chữ vùng dậy như lưỡi lửa liếm vào cỏ tranh săng

chữ tuốt gươm dựng đứng

trừng trừng

chữ cuồng nộ mưa lũ cuốn phăng rác rưởi

chữ hồng thủy tận thế

Noah

 

Đường chữ rải vàng hoa điệp cho em đến trường

cho mẹ ngắm nắng mai

cho người yêu trinh bạch đan tay ấm

chữ xanh vỗ về lòng người ác mộng

chữ tím hun hút lối về chùa xưa

chữ nâu dịu dàng hạt cải ứa xanh

không còn cỏ độc 

 

Không còn hoa ác

người chèo thuyền trên sóng chở trăng đi…

 

(May 2020)

 

_____



(Source: Thái Hạo’s social media page)

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

7 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: