the woman I love

Da nàng sáng như ánh trăng

đậm như màu đêm,

nụ cười nàng nhẹ nhàng;

mắt buồn đen màu đen tối nhất trước giờ bình minh.

 

Nàng ôm con nàng cho đến ngày 

tụi nó bị cướp đi từ vòng tay.

 

Nàng đợi một người chồng

không có ngày về.

 

Nàng đó ở giữa cánh đồng lúa

trên lưng voi,

trong những hẻm,

trong những quán rượu,

đu đưa một thành thép lạnh.

 

Bụng của nàng đầy,

đầy những đứa con,

mổ ra,

đời đời những thế hệ con gái.

 

Họ sợ nàng

cần phải che giấu nàng

nhốt nàng đi

xích lại (họ nói vậy).

 

Nàng là những viên sỏi,

là vữa,

là đất sét,

là nền tảng.

 

Nàng là một người đàn bà

tôi tôn kính

là thần tượng.

 

Người đàn bà tôi yêu.

 

Her skin is as pale as moonlight, 

as dark as the night, 

her smile quiet; 

eyes the sadness of the blackest hour 

before dawn.

 

She cradles the baby in her arms 

to the day it’s torn from her. 

 

She waits for a husband

that never returns.

 

She is in the rice paddocks, 

on elephant backs, 

the alleyways, 

the bar, 

swinging on the cold steel pole. 

 

Her belly is full, 

full of children, 

cut open, 

the generations of girls. 

 

She is to be feared

to be covered up, 

locked up, 

chained (they say).

 

She is the gravel, 

the mortar, 

the clay,

the foundation.

 

She is the woman 

I revere 

idolize.

 

The woman I love.

 

(4/2018)


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: