In time

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

IN TIME

 

When tomorrow the museum is closed

(To then open once more on another day

What for)

Throwing the last cigarette butt into the river

As our insides are spread out on a rock

A boat would glide by

The afternoon will not be green purple or red

Tired smokestacks

 

Who complained that it was yet the bamboo season

The coming season of bamboo will be less light less sweet

The forest bamboo gardened in the darkness of June

There will the cycling trips through the fields

Rooftops fast asleep under the blossoming white canopy of sugarcane

There will be visits by a family member or two

A cousin an auntie maybe

The sky might darken then

Like eyes

Like this abandoned alleyway

Today

Discerning those familiar lyrics

The name of a woman denoting separation

At some deserted train stop

Hooting baritone of train horns

Swelling of yesteryears

From Hanoi down to Hai Phong

or to Bac Ninh

From Saigon down to Vinh Long or up toward Thu Dau Mot

One will be alone on the carriage

Like a drunk pouring their own drink

Attaching joy to a journey

(To those who might hate my poetry, echoes of truths)

The journey ahead is alone

(September 2021)

BAO GIỜ

Tặng Doãn Quốc Sỹ

 

Dù sao mai phòng triển lãm sẽ đóng cửa

(Rồi mở thêm một lần nữa

Để làm gì)

Vứt mẩu thuốc cuối cùng xuống giòng sông

Mà lòng mình phơi trên kè đá

Con thuyền xuôi

Chiều không xanh không tím không hồng

Những ống khói tầu mệt lả

 

Ai xui rằng mùa măng chưa tới

Mà mùa măng về măng thôi chẳng ngọt

Vườn măng rừng tháng sáu đêm sâu

Muốn làm người học trò mười bẩy tuổi

Đạp xe trên đường đồng

Bông mía trắng những căn nhà ngủ dưới cây

Sẽ thăm những bà con thân thuộc

Một người em hay một bà dì

Trời xẫm

Như mắt

Như ngõ hoang hồn này

Hôm nay

Nghe lời hát quen quen

Người đàn bà ấy mang tên lời từ biệt

Trên một sân ga vắng

Tiếng kèn trầm của một chuyến ô-tô-ray

Đầy dĩ vãng

Nếu đã đi từ Hà Nội xuống Hải Phòng

hay sang Bắc Ninh

Nếu đã đi từ Sài Gòn xuống Vĩnh Long hay lên Thủ Dầu Một

Chuyến xe vẫn chỉ thuộc một mình

Như kẻ say rót rượu lấy mà uống

Cho vui thêm cuộc hành trình

(Đúng rồi những người thù ghét thơ của tôi ơi)

Cuộc hành trình hoàn toàn cô độc

 

—–

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)

 


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: