learning how to talk

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

LEARNING HOW TO TALK

 

In the old yard

strangers

summer diluted in a glass of iced water

on our limbs forgotten

upon  sunburned brows

summer breaking

900 people sitting

900 ladybug dropping like kidneys

sweat dripping from our hair

tears dripping from the ripen fruit

 

Arms and limbs thrashing in the sky. Slashing the sunlight

Me chewing on a piece of the morning like molten metal

the tip of my tongue swollen

salty with the Sun

redraw

the words of tyrants like metal pellets

glowing red amber for the last 100 years

 in a coal cauldron of the old dumb blacksmith

banging on a sickle

Death placing an order of 4 million scythe

beheading the nodding sleepy wheat blooms

on the Basin 

alluvium waters

copper drum

endless wind at the foot of the river

seeping into the cracks

erecting the soul of Shufang

a nation wading through the cogon reeds

persistent white blooms

calling

 

I’m calling

upon the breaking Sun in waves

breaking the vowels 

consonants

not of human speech

monkeys learning to talk

naming the trees

the origin of rain

names of bees

words in detention

an untouched summer

thrashing.

 

(June 2020)

_____

 

TẬP NÓI

 

Trên sân cũ

người lạ

mùa hè tan trong ly nước đá

tan trên cánh tay

trên hàng chân mày cháy nắng

mùa hè vỡ ra

900 người ngồi

900 con bọ cánh cam gục như những quả thận

mồ hôi vỡ ra trong tóc

nước mắt vỡ ra trong trái cây chín rục

 

Người ta đang vung tay chém vào mặt trời. nắng vỡ ra

Tôi nhai một mảnh ban mai như sắt nung

đầu lưỡi phồng rộp

vị mặn của mặt trời

đỏ

lời bạo chúa như những viên bi sắt

nung đỏ 100 năm trong lò than của lão thợ rèn câm

lão thợ rèn nện búa

trên những cái liềm

thần chết đặt hàng 4 triệu lưỡi hái

để cắt phăng những bông lúa gục đầu

trên lưu vực những dòng sông

phù sa

trống đồng 

gió thổi hun hút dưới đáy sông

lồng vào những vết nứt

dựng đứng hồn Thục Phán

quốc lội trong đám cỏ tranh

gọi

dằng dặc hoa trắng

 

Tôi gọi

mặt trời vỡ trên sóng

vỡ trong nguyên âm

phụ âm

không thành tiếng người

loài vượn tập nói bằng tên của trái cây rừng

mưa nguồn

tên của mật ong

những con chữ cầm tù

vỡ đập

mùa hè nguyên sinh.

Morning Dew

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: