The Poet

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

The Poet

1.

Life is like

Eyes wide open

Void of dark glasses

The things common

Void of willfulness

I’m grappling with myself spilling blood

By the word

The oppressors

The language barriers

A forbidden spirit

I’m serving a life sentence

In the middle of four invisible walls

2.

Into the night, the sound of knuckles cracking

The steady sound of buzzing insect

I’m spread thin through it in silence

The poem slipped into my body like a burglar

Quietly 

Scraping all that’s left of my indifference

Me muttering a word

Into the ear of each soul around me

The word that could never be repeated

Like a ginseng leaf is the poem

3.

They avoid me

A guy who talks too much

The poem losing suddenly half of its soul

The fumbling words made little sense

The shattered pieces of rocks inflicted 

Upon a beaten mountainous range

Sleepwalking through the worn earth

I’m absent

In the contribution of something of value?

I begged myself to pity me

4.

I’m racing on a thread of fear

Strung across the chilling precipice of nothingness

(October 2021)

Thi sĩ

Tặng Huỳnh Diệu Bích

1.

Cuộc đời như thế đấy

Vẫn cặp mắt phô trần

Không mang kính xậm

Vẫn thứ mực thông dụng

Không phải cường toan

Tôi giựt giành đổ máu với tôi

Từng chữ một

Những tên cai ngục

Ngôn ngữ bất đồng

Với thứ linh hồn quốc cấm

Tôi tù tội chung thân

Giữa bốn tường không khí

2.

Như trong đêm thâu, tiếng bẻ đốt tay

Tiếng côn trùng bằng phẳng

Tôi gầy yên lặng với âm thanh

Bài thơ lọt vào người như kẻ trộm

Âm thầm

Vơ vét sạch vô tư

Bằng mỗi lời độc nhất

Tôi kề tai tiết lộ với từng người

Những điều không lặp lại

Bài thơ như lá sâm

3.

Người ta lánh mặt tôi

Một thằng lươn lẹo

Bài thơ bỗng mất nửa linh hồn

Ngù ngờ ngôn ngữ ngổn ngang

Những hòn đá vụn

Dãy núi cực hình phải đập tan hoang

Tôi mộng du trên trái đất mòn

Nơi tôi vắng mặt

Để làm gì ý thức?

Tôi nài van tôi hãy xót thương tôi

4.

Tôi chạy cắm đầu trên sợi kinh hoàng

Giăng qua đôi bờ vực lạnh hư vô

—–

7-1960

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995


Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: