During Isolation

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

DURING ISOLATION

 

In a moon ray

bloomed a flower

like a dream

 

that night I recall 

a tree in the corner of my garden was blessed 

with the bloom of a moon-flower

 

I was animated under its shadow

a shade for the long afternoons, from dawn till dusk

like people

swinging in the trees

touched each other as they swung

but if they were to brush upon the flower, they would run 

 

the flower sound within the tree

sound in the dark, a haunting spirit

 

someone 

cast a spell

to release the gods within

the flower

 

or have they swallowed the flower whole

hence this home, this home shall burn

in a blink of an eye into a pile of ashes

 

hence, from within this finite body and soul

a stem of silver like the moon

bloomed the flowers and foliage that is I

spellbound by a god

 

now I live in fear

if I were ever to touch a flower

the spirit may escape from the flower

and would swallow all the leaves that is I

and the flower

and the home

already burning

 

How lonely will be the moon 

_____

 

TRONG LÚC CÁCH LY 

 

Có một ánh trăng 

nở hoa 

như trong một giấc mơ

 

tôi nhớ đêm qua

có một cái cây trong góc vườn của tôi, được

cắm bông hoa của ánh trăng

vừa nở đó

 

tôi sẽ chơi dưới bóng râm của nó

che chở những buổi chiều kéo dài từ lúc mặt trời

như con người 

đu đưa trên cành cây

ta vẫn gặp khi chúng lắc lư

chạm vào những bông hoa và bỏ chạy

 

trong thân cây của nó bông hoa đã bị 

đánh chìm vào đêm như ma ám 

 

có một người 

đã sử dụng một câu thần chú

để giải phóng các vị thần bên trong

bông hoa 

 

hay họ sẽ nuốt chửng bông hoa

rồi ngôi nhà này, ngôi nhà này sẽ cháy

trong nháy mắt, thành mớ tro tàn

 

trong giới hạn của thể xác này và tâm hồn này

một cái cây bằng bạc như mặt trăng

nở hoa và những chiếc lá là tôi 

đã mê hoặc cùng một vị thần

 

bây giờ tôi sống trong sợ hãi

khi nào tôi nên chạm vào những bông hoa đó 

con ma có thể thoát khỏi những bông hoa 

và có thể nuốt những chiếc lá mà tôi 

và những bông hoa 

và ngôi nhà 

đã cháy 

 

và mặt trăng sẽ đơn độc biết chừng nào…

_____

AUGUST 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: