How does one chew to pieces the bones of a man?

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Dr. Daniel Kim

How does one chew to pieces the bones of a man?

 

don’t pretend 

you don’t know

I, myself have succeeded 

once in a war 

long ago

 

I threw a napkin over the man’s face

I used the war as an excuse

chewed and swallowed my husband

the father of girls

 

I’m a woman who likes to laugh

I was born in 1975

I’ve just turned forty-six

 

unlike a cat that has nine lives

these men were allowed

the one chance of reincarnation

 

like a strand of wild spinach

I chew them together with the dead grubs

as they continued to wiggle and squirm

 

death

it is an art

 

I do it because it is hell on earth

I do it because it felt right

maybe you’re calling-me-out

a million souls depressed because of the one-night-stand

 

it’s easy on a podium 

dripping with blood

 

and the light shall return on a day not far

right here

the same face howling

 

I had thought it was a miracle

once

 

my down fall

along with the scar in my heart

I did listen to the tiny drop of blood

as it evaporated 

in a single heartbeat

with the vigour of a roar

I did burn

I did stir 

poked at the flesh

the bones in the broth

 

my hair turned red

in a world that should have been green

as I consumed men

the way you consumed the air around you

April 2021

 

làm thế nào để nhai nát xương một người đàn ông?

 

bạn đừng tưởng viển vông

tôi đã làm điều đó một lần

trong một cuộc chiến tranh

đã mất

 

tôi phủ khăn ăn lên gương mặt người đàn ông

mượn cớ chiến tranh

nhai nát một người chồng

người cha của những người con gái

 

tôi là một người phụ nữ hay cười

tôi sinh năm 1975

tôi mới lên bốn mươi sáu tuổi

 

không như con mèo phải chết chín lần

những người đàn ông tôi chỉ cho sống một lần

để hóa kiếp

 

như một cọng rau trong rừng

tôi nhai họ với những con sâu

chết còn cong mình nhún nhảy

 

chết

là một nghệ thuật

 

tôi làm điều đó vì thế giới là địa ngục

tôi làm điều đó vì thấy nó như thật

tôi đoán bạn đang gọi tên tôi

một lần vui với một triệu người buồn

 

thật dễ dàng để làm điều đó trên sân khấu

đầy máu

 

và ánh sáng trở lại một ngày không xa

cùng một nơi, cùng một khuôn mặt

cùng một tiếng la hét

 

tôi đã từng nghĩ nó là một phép lạ

 

đã hạ gục tôi

với vết sẹo trên trái tim

tôi lắng nghe

một chút máu

tan biến trong một nhịp đập

dồn dập như một tiếng thét 

tôi đốt cháy

chọc và khuấy

thịt, xương trong một nồi canh

 

với mái tóc màu đỏ của mình

trong thế giới lẽ ra đã màu xanh   

tôi ăn thịt các anh

như bạn vẫn ăn không khí

 


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: