our sensitive nature, might, pride

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

OUR SENSITIVE NATURE 

 

us picking up the fallen things

so they may pass 

 

their fear

the result of our decency

 

haunting memories

days without faith

dreams full of hope

 

us shutting the door to sit and cry in silence

us wearing our masks

us laughing

 

scattered pieces

thought it could break us, turn us into slaves

thought we have no strength left

thought we could make the sacrifice

 

TÍNH DỄ BỊ TỔN THƯƠNG CỦA CHÚNG TA… 

 

chúng ta nâng những người bị ngã

để cho họ đi qua

 

sự sợ hãi của họ

là hậu quả của chúng ta tử tế

 

những ký ức ám ảnh

những ngày vô vọng

những giấc mơ đầy hy vọng

 

rồi chúng ta đóng cửa ngồi khóc trong im lặng

chúng ta đeo mặt nạ

cười

 

những mảnh vụn rải rác này

tưởng sẽ làm chúng ta bị vỡ ra, tưởng sẽ biến chúng ta thành nô lệ 

tưởng chúng ta không còn sức mạnh 

tưởng chúng ta hy sinh



MIGHT

 

like a proud lion

we’re vicious

 

past

present and future

us representing a magnificent history

us the stirring of wonder

in the world

 

us causing a storm

in a broken world

 

SỰ VĨ ĐẠI  

 

giống như một con sư tử kiêu hãnh

chúng ta hung dữ

 

quá khứ

hiện tại và tương lai

chúng ta là đại diện cho lịch sử thật tuyệt

vời, chúng ta làm cả thế giới 

phải kinh ngạc

 

chúng ta làm cơn bão

trong một thế giới tan vỡ

 

PRIDE

 

we carry not the land on our shoulders

our chin lifted, our head high

 

the sky’s the limit is our aspiration

yet they’re throwing rocks at us

 

we dig for ourselves

a grave of faith

the tombstone made from tears

 

us the stirring of wonder in the world

the blue rock has to melt

should roar like a lion

 

us breaking the chains of the ordinary

we have no need for pity

we can not break

 

a meeting between us 

and those before

have emailed have threatened

we won’t remember that voice

in a million years

 

I’m sorry about your absence

in truth I shouldn’t have let you weather the storms alone

How could we love each other when you’re broken?

 

we’re breathless with the thought of your pain

you must let them go

you must stop resenting them

 

I regard you with contempt as you continue to love them

 

I’m sorry if I’ve hurt you

but my love

in order to be whole again

you must forgive yourself

and learn how to love those

people who have put us down

 

by letting go

as though 

we had long ago lost our way

 

we measure every milligrams of happiness just before it’s gone

disappears into the tears

pieces of our spirit

something they will never see

 

we are as soft as water…

 

TỰ HÀO

 

sông núi không ở trên vai

chúng ta ngẩng cao đầu

 

tham vọng của chúng ta vươn tới bầu trời

mà họ ném đá vào chúng ta

 

chúng ta xây dựng cho mình

một ngôi mộ của niềm tin 

tấm bia bằng nước mắt

 

chúng ta làm cho thế giới kinh ngạc

đá xanh phải tan chảy

tiếng gầm như sư tử

 

chúng ta phá vỡ xiềng xích của sự tầm thường

chúng ta không cần sự thương hại

cổ chúng ta không thể gãy

 

một cuộc gặp gỡ của chính chúng ta 

với những kẻ trước đây

đã gửi email đã từng hăm dọa

chúng ta sẽ không nhớ giọng nói đó trong một triệu năm nữa

 

xin lỗi vì sự vắng mặt của

em, lẽ ra anh không nên để em một mình đối mặt với sóng gió

làm thế nào chúng ta có thể yêu nhau 

khi em tan vỡ?

 

nỗi đau mà em đang chịu sẽ khiến chúng ta nghẹt thở

em cần để cho họ ra đi

không thể trách họ nữa

 

tôi khinh thường em vì em yêu họ

 

tôi xin lỗi đã làm tổn thương 

nhưng em yêu 

em cần phải chữa lành

cần tha thứ cho bản thân

và học cách yêu thương cả những người đã hạ thấp chúng ta

 

bằng cách trôi dạt

như chúng ta từng lạc

lối

 

chúng ta đo đếm từng mi-li-gam hạnh phúc trước khi đổ vỡ

chìm đắm trong những giọt nước mắt này

những mảnh linh hồn 

họ sẽ không bao giờ lấy được

 

chúng ta mềm như nước…

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: