pulled out

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

PULLED OUT…

 

1.

I wish I could fold myself in half

like her(a lady)

fit perfectly

into the smallest sigh

 

not so I could be held back

by a few consoling words from my friends

in the same boat

 

by a breath

holding my breath

just enough to withdraw

 

2.

without the explosion of applause, wailing, wistful faces. I wanted to quietly pull out straight away, now, this very moment, like the mud on a path through the fields, like seafoam beneath the greyish light at dusk.

 

I had made up my mind

I was leaving.

 

3.

breathing lightly. My breath was dry because my lungs had dried up. I sighed and my body was bathed in a mouthful of blood, having spat out in a brilliant blue December. It wasn’t until January that I felt its longer days

 

slowly pulling out, longer and longer still within me.

 

I wish January could be awakened earlier, in a warmer golden air, during the emergency calls no one picked up.

 

4.

out there was a faint hint of mother’s silent sadness. The sadness, when it disappeared it would disappear like an eclipse, I wonder sometimes if it was the same for other people?

 

or maybe I’m a genius? I threw my sighs into the air, like my study notes for an exam to pass any subject

 

not so easy at all, how will I ever have enough marks?

 

I don’t have enough cash to pay the teachers so I can retake the exam. Then how. It’s not easy at all.

 

5.

I pulled out

liberated you in poetry

as though I had removed each layer of thin scales on your skin 

with my pagan hands

 

and with a new skeleton, a new spine

I will cut your stomach open in poetry

make an effort to find you, see your

red lips, red tongue, the red rope binding your wrists together

 

I will completely take you apart

from the tip of my keen fingernails, consume one piece at a time

when the world loses sight

searching for you desperately far and wide

your hands, your eyes, your legs splattered all over the place

fretful as you walk away from a monumental fall

in the worst light

 

so we may all fall apart

pull out away from the blinding light, the sun will forgive

the time I was forced to love her and pulled out just like that…

FEBRUARY 2022

_____

RÚT RA…

 

1. 

tôi ước có thể gập đôi thân xác của mình 

thật nhỏ như nàng 

để vừa khít với tiếng thở dài 

nhỏ nhất 

 

không phải chỉ để được giữ lại

trong mấy câu an ủi của mấy thằng bạn 

cùng hoạn nạn 

 

mà bằng hơi thở 

tôi đã cố hết sức nín thở

vừa đủ để rút ra 

 

2. 

không có nhiều tụng ca bùng nổ, không có những khuôn mặt réo rắt, lưu luyến. Tôi muốn rút ra lặng lẽ bây giờ, như bùn trên con đường quê, như bọt biển dưới ánh hoàng hôn màu xám

xịt.

 

tâm trí tôi khăng khăng muốn 

rời đi. 

 

3. 

tôi thở nhè nhẹ. Hơi thở khô héo vì phổi tôi khô héo. Tôi thở dài và cơ thể tôi tắm trong một ngụm máu, họ đã nhổ ra trong tháng mười hai xanh biếc. Đến tháng giêng tôi mới cảm thấy những ngày dài hơn của nó

 

đang rút ra và dài dần trong tôi.

 

tôi ước gì tháng Giêng dậy sớm, trong không khí ấm áp màu vàng, trong những cuộc điện thoại cầu cứu không ai thèm nghe máy. 

 

4. 

ngoài kia phảng phất nỗi buồn lặng lẽ của mẹ. Nỗi buồn, khi nó mất đi như mặt trăng ngày nguyệt thực, tôi có bao giờ còn được mang ra so sánh với ai không?

 

hay tôi là một nhân tài? Tôi ném những tiếng thở dài 

của mình vào không khí, giống như một bài học được rút gọn để dễ dàng thi 

và qua môn

 

khó chơi quá, làm thế nào tôi có thể đủ điểm? 

 

tôi không có tiền nộp cho các thầy để còn thi lại. Làm thế nào có thể làm được. Khó làm sao. 

 

5.

tôi rút ra 

giải thoát bạn trong thơ ca

như gỡ từng lớp vảy mỏng phủ lên thịt da bạn

bằng đôi tay ngoại đạo của tôi 

 

và với một bộ xương mới

tôi mổ bụng bạn trong thơ

nỗ lực để nhìn thấy bạn

môi hồng, lưỡi hồng, sợi dây màu hồng trói hai cổ tay của bạn

 

tôi tháo toàn bộ bạn ra

ăn nó, từng miếng một trên chiếc móng tay mỏng manh của mình 

khi thế giới mất đi tầm nhìn

xa và rộng, tuyệt vọng để tìm kiếm 

đôi tay của bạn, đôi mắt của bạn, hai chân chàng hảng của bạn 

lo lắng và rời khỏi sự sụp đổ hùng vĩ

trong ánh sáng khắc nghiệt nhất 

 

để tất cả chúng ta rã rời

rút ra trong chói mắt, mặt trời tha thứ cho những 

lần buộc tôi phải yêu em và rút ra như thế…

RÚT RA...

1. 
tôi ước có thể gập đôi thân xác của mình 
thật nhỏ như nàng 
để vừa khít với tiếng thở dài 
nhỏ nhất 

không phải chỉ để được giữ lại
trong mấy câu an ủi của mấy thằng bạn 
cùng hoạn nạn 

mà bằng hơi thở 
tôi đã cố hết sức nín thở
vừa đủ để rút ra 

2. 
không có nhiều tụng ca bùng nổ, không có những khuôn mặt réo rắt, lưu luyến. 
Tôi muốn rút ra lặng lẽ bây giờ, như bùn trên con đường quê, 
như bọt biển dưới ánh hoàng hôn màu xám
xịt.

tâm trí tôi khăng khăng muốn 
rời đi. 

3. 
tôi thở nhè nhẹ. Hơi thở khô héo vì phổi tôi khô héo. 
Tôi thở dài và cơ thể tôi tắm trong một ngụm máu, 
họ đã nhổ ra trong tháng mười hai xanh biếc. 
Đến tháng giêng tôi mới cảm thấy những ngày dài hơn của nó

đang rút ra và dài dần trong tôi.

tôi ước gì tháng Giêng dậy sớm, trong không khí ấm áp màu vàng, 
trong những cuộc điện thoại cầu cứu không ai thèm nghe máy. 

4. 
ngoài kia phảng phất nỗi buồn lặng lẽ của mẹ. 
Nỗi buồn, khi nó mất đi như mặt trăng ngày nguyệt thực, 
tôi có bao giờ còn được mang ra so sánh với ai không?

hay tôi là một nhân tài? Tôi ném những tiếng thở dài 
của mình vào không khí, 
giống như một bài học được rút gọn để dễ dàng thi 
và qua môn

khó chơi quá, làm thế nào tôi có thể đủ điểm? 

tôi không có tiền nộp cho các thầy để còn thi lại. 
Làm thế nào có thể làm được. Khó làm sao. 

5.
tôi rút ra 
giải thoát bạn trong thơ ca
như gỡ từng lớp vảy mỏng phủ lên thịt da bạn
bằng đôi tay ngoại đạo của tôi 

và với một bộ xương mới
tôi mổ bụng bạn trong thơ
nỗ lực để nhìn thấy bạn
môi hồng, lưỡi hồng, sợi dây màu hồng trói hai cổ tay của bạn

tôi tháo toàn bộ bạn ra
ăn nó, từng miếng một trên chiếc móng tay mỏng manh của mình 
khi thế giới mất đi tầm nhìn
xa và rộng, tuyệt vọng để tìm kiếm 
đôi tay của bạn, đôi mắt của bạn, hai chân chàng hảng của bạn 
lo lắng và rời khỏi sự sụp đổ hùng vĩ
trong ánh sáng khắc nghiệt nhất 

để tất cả chúng ta rã rời
rút ra trong chói mắt, mặt trời tha thứ cho những 
lần buộc tôi phải yêu em và rút ra như thế...

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: