soldiers sleeping

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

sometimes I just want to fight

so I may hold your hand

hold you once again

 

just one more kiss, utter your name

tell you everything will be fine

even when the world around us is crumbling

we will survive

 

I will listen to all your fears

hold all the tears

hold you you again for the last time

 

  1.  

that summer once upon a time

the hunger drooling ogling you

it patiently watched you holding onto your child

stood by your bed when you’re not around

grazed your shoulder while you were kneeling and praying

on knobbly knees, unsteady feet

 

the hunger cold and heartless

right next to your shivering breath

 

your darkened face

 

arms opened wide to the expanding wilderness

to thereafter entered death

 

  1.  

the peace

you noted on the walls of the homes 

on the main road where you lived

 

the walls you often leaned on

in fear

 

while you were writing 

as the bombs fell from the sky

 

we smile when we leave this world

 

  1.  

soldiers sleeping

beneath blooming flowers

amongst the tall trees in the breeze

eternal slumber

 

their memories lives on

inside monuments

fallen statues

broken homes

 

we attain freedom

from the very spot the soldiers are sleeping

 

their blood is red

as red as the red wine 

property of the living

 

battle cries 

constant echoes through the quiet streets

souls which will never rest in peace

in the hearts of tainted despicable men

heart, joint, knuckle

everything for sale

who had dare placed a price on the life of human beings

 

we can but dream

pass on the stories

there’s no god or king left

there’s no point of return

once the world is on fire

 

  1.  

the way the world forgets

the earth can not

 

blood runs green

blood blooming into fragrant flowers

blood the scent of dreams

 

it’s sudden end

is a gradual sleep

without the horns

without the shouts

and sadness is as soft as weeping willows

 

how could the world forget

the earth in a single spin

crushed in pieces

because of the ponderous fighting

that made even the blue sky bleed

 

beyond that are the empty seats on the aeroplanes

who had abandoned places they used to call homes

now graves

overflowing with ash and bitterness

 

6.

we’re not princesses

we don’t need saviours

there are  no prince left

 

we’re drunk

not sad

 

we are butterflies

our wings, like blood, a bleeding red

as the bright white doves 

took their last breath

 

all shall be forgiven

in the setting of the Sun

in silence

April 2021

 

1.

đôi khi tôi ước có một cuộc chiến

để tôi có thể nắm lấy tay em 

và vòng tay ôm em có lẽ lần cuối cùng

 

tôi muốn hôn và gọi tên em

nói với em rằng sẽ ổn thôi

dù thế giới quanh ta có vỡ vụn

chúng ta vẫn sẽ ở lại

 

tôi lắng nghe nỗi sợ hãi 

giữ tất cả nước mắt 

ôm em lần cuối cùng… 

 

2.

mùa hè năm xa lắc 

cái đói cứ nhìn em một cách thèm thuồng

chống cằm nhìn khi em đang bế con

đứng bên giường khi em trống vắng

chạm vào vai khi em đang quỳ cầu nguyện

trên hai đầu gối cong queo theo từng bước lắc lư

 

cơn đói nhìn lạnh lùng

rùng mình từng hơi thở của em 

 

khuôn mặt em trở nên bóng tối

 

hai cánh tay như núi rừng dang rộng

và sau đó cái chết đi vào 

 

3.

hòa bình

em viết lên bức tường 

của các ngôi nhà mặt tiền trong xóm 

 

bức tường mà em vẫn đứng dựa vào 

và sợ 

 

khi em đang viết

một quả bom rơi

 

chúng ta mỉm cười rời khỏi thế giới này

 

4.

những người lính đang ngủ

ở nơi bông hoa đang nở 

ở nơi cây vút cao và gió thổi

trong giấc ngủ vĩnh cửu 

 

ký ức sống mãi 

trong những tượng đài 

cả những bức tượng đã bị đổ 

như những ngôi nhà bị vỡ 

 

chúng ta được tự do 

ngay nơi những người lính đang ngủ

 

máu họ màu đỏ

như rượu vang đỏ bây giờ 

của những người còn sống

 

tiếng kêu khi xung trận

vẫn vang vọng trên những con phố yên tĩnh

những linh hồn sẽ không bao giờ ngủ yên

trên trái tim những người đàn ông vô tâm đã sa ngã

cả trái tim và từng đốt ngón tay

tất cả mọi thứ cuối cùng chỉ để bán

ai dám trả giá cho một mạng người

 

chúng ta chỉ là 

những người mơ mộng kể lại câu chuyện

không còn thần và cũng không có vua 

không có điểm dừng

sau khi lửa thiêu đốt thế giới

 

5.

cách mà thế giới lãng quên 

nhưng trái đất làm sao quên được

 

máu chảy màu xanh

máu nở hoa thơm ngát

máu mùi giấc mơ

 

kết thúc đột ngột của nó 

là giấc ngủ thật chậm 

không tiếng kêu và tiếng còi hú 

và nỗi buồn mềm như tơ liễu khóc

 

làm thế nào thế giới quên được

trái đất đã quay một vòng 

và bị nghiền nát 

bằng những cú đánh nặng nề

làm chảy máu cả trời xanh

 

trên chiếc máy bay sau đó trống rỗng những người 

bỏ lại nơi từng là tổ ấm

bây giờ là nấm mồ

đầy tro tàn cay đắng

 

6.

chúng ta không phải là những nàng công chúa 

nên không cần ai cứu 

không ai là hoàng tử 

 

chúng ta say rượu

không còn nỗi buồn

 

chúng ta là những con bướm

hai cánh đỏ rực như máu

và những con chim bồ câu

trắng muốt trút hơi thở cuối cùng

 

tất cả đều được tha thứ

dưới ánh mặt trời lặn 

trong im lặng


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: