your beauty resides in tears

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

your beauty resides in tears

across the floor unfurling

the presence of enduring magnificence

they may doubt you 

they may challenge you

they read in their silence 

they “like”

they breathe quietly 

they, who no longer have a choice

between life and death

in a single injection 

choice is the only thing

you’re used to

like all the poetry 

awards

imagine the surprise 

the pain

all that mess

in every step you’re further

from their view, louder 

will be their cries and echoes

for help

from cardboard boxes

out of nothing you come to terms with flying  

but instead of looking for harmony

they seek an enemy

they continued to mumble quietly by your side

what they want is flesh 

and blood

skin and bone

ripped out

in the reservation and exhibition of their mind

whether incredulously 

or in zealot

they carry this burden

within their enthusiastic melancholy

devastating emptiness

in the minds of those in servitude

from where you sit

growing resentment 

in the crowd all you want 

it’s to rub out the emptiness

it’s always irritating when

they all agreed everything has to come to an end

you can but wish them then

not peace within

the four thousand year old vow…

August 2021

_

vẻ đẹp của bạn nằm trong nước mắt

loang lên sàn nhà

biểu hiện sự tráng lệ 

những ai nghi ngờ bạn

những ai tranh luận với bạn

những ai lặng lẽ đọc

những ai chỉ like

những ai im lặng thở

những ai không còn sự lựa chọn 

giữa sống và chết 

với một mũi thuốc đơn độc 

sự lựa chọn chỉ một thứ duy nhất 

bạn đã thành quen 

như tờ giấy khen

nhà thơ nào cũng có 

nên chúng ta cùng tưởng tượng 

sự ngạc nhiên và nỗi đau 

cùng nhau méo mó 

và mỗi bước chân

đang kéo bạn ra khỏi tầm nhìn của họ

để nghe thấy âm vang

của những tiếng kêu cứu

trong những chiếc hộp các-tông 

bạn chấp nhận bay lên từ không gian trống rỗng

nhưng thay vì tìm sự hài hòa

họ lại tìm kiếm kẻ thù

dù cứ ngồi thì thầm ngay bên bạn

họ chỉ muốn

máu và thịt

da và xương

lông và tóc 

móc ra 

để chưng cất tâm trí của họ

về sự vô tín

hay cuồng tín

họ cũng bị gánh nặng

bởi sự nhiệt tình u uất của họ

và sự trống rỗng tàn nhẫn

trong tâm trí của kẻ bị thống trị

từ chỗ ngồi của bạn

sự uất ức đang tăng lên 

trong đám đông bạn muốn xóa đi sự trống rỗng 

nó luôn là một cảnh tượng khó chịu

khi họ đồng ý rằng tất cả phải kết thúc

bạn chỉ còn cách cầu chúc họ

không bình an

trong lời nguyền từ bốn ngàn

năm trước…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: