I was four, when I began to chase my dreams

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm


I was four 

when I began to chase my dreams

my grip was firm on the handle of the ink nib my mother bought 

I’m always looking for the old man

my teacher, hassled him about words

 

by the time I was eight

I lost a friend

his body slipped away as we played

in the river

 

two years later 

I was ten, I was a cadet 

the day the nation attained peace

 

I was proud of the medals of my youth

like today’s esteemed ageing poets I wore them proudly 

attending writing festivals receiving all those awards

like swallowing pain killers or antihypertensives

 

at fourteen

I was lost in a dream

a girl shared my desk said:

between us, there’s nothing going on, but

congratulations anyway for today 

the day you fell from your mother’s vagina

 

the words pushed my pencil sharpener to the edge of rage 

 

what was I thinking at eighteen

all those silent expeditions

whistles for signals

afternoons after afternoons running

 

by the time I was twenty-one

I was making a living on an empty plot of land

allowed myself to aimlessly wander inside my tiny cage

To silence my soul, I drank and I smoked

 

I don’t know if I will live past this age

the years went on living with just that 

fifty six and suddenly I have facial hair

together with my lot lived through the scars

 

bleeding out in the dying sunlight

I embraced my sadness

 

you must let me sleep

so tomorrow I might wake you up

with the scratchy stinging tears all over  my face 

 

soon I will step across the threshold of my sixties

with no one left by my side, I will take those staggering steps like 

I’m the last butterfly to survive past the night  

 

my life is nothing but lies

deceit in every verse, everything to hide

stole from you the devotion

chucking tantrums  

crying like a child

 

waking up with my eyes opening like butterfly wings skipping all the pain

closing then to imagine Eden 

as my witness were the singing autumn leaves 

the day she turned my gentle heart

into a monster 

 

as we conspired through our verses tried to hide 

the husband, anniversaries 

the day they were married

howling at the moon, praying for her would be dream 

a widow opening the way

down the track, scuttering like a dove

seizing on the floor

February 2021

 

tôi chỉ mới bốn tuổi

khi tôi làm kẻ săn đuổi những giấc mơ

tôi nắm chặt cán của cây bút ngòi lá tre mẹ mua 

đi tìm ông giáo già 

học chữ 

 

kể từ khi lên tám

tôi bắt đầu mất bạn bè

nó trôi tuốt ra xa ngay khi đang chơi 

với tôi bên suối 

 

hai năm sau tôi thành đội viên

ngày hòa bình tôi tròn mười tuổi 

 

tôi mang huy hiệu măng non của mình 

như các nhà thơ già bây giờ 

đi trại sáng tác mang theo một vốc thuốc giảm đau và huyết áp

 

khi tôi mười bốn tuổi

tôi lạc vào một giấc mơ 

khi đứa con gái ngồi cùng bàn nói:

giữa chúng ta, không có gì quan trọng

tui chúc mừng ông ngày lọt lòng 

ra khỏi tử cung của mẹ 

 

làm con dao gọt bút chì của tôi suýt tí đã phát điên 

 

tôi đã nghĩ gì khi tôi mười tám

những hành trình không âm thanh

chỉ toàn tiếng còi báo động 

chạy cả chiều mênh mông 

 

bây giờ tôi hai mươi mốt tuổi

sống trên mảnh đất trống

thả rông mình trong một cái lồng

hút thuốc uống rượu để cai nghiện tâm hồn

 

liệu tôi có sống qua tuổi này không

nhiều năm trôi qua tôi không thay đổi

người đàn ông năm mươi sáu tuổi bắt đầu mọc ria mép 

có chung với mọi người những vết thương

 

mặt trời tắt nắng khi tôi chảy máu

ôm tất cả nỗi buồn 

 

bạn hãy để tôi ngủ

tôi sẽ đánh thức bạn vào ngày mai

nước mắt cào cấu khuôn mặt

 

rồi tôi sẽ bước sang tuổi sáu mươi

không còn ai bên cạnh tôi, tôi khập khiễng như

một con bướm đêm sống sót giữa bầy bướm

 

cuộc đời tôi chẳng là gì ngoài những lời nói dối 

những bài thơ bóng bẩy

cho tình yêu của bạn

làm tôi khóc

như một đứa trẻ bị cắn

 

thức giấc mở mắt như cánh bướm quên đau

nhắm mắt, hồi tưởng về một khu vườn

lá vàng hát ca làm chứng

ngày nàng biến trái tim dịu dàng của tôi

thành một con quái vật 

 

nàng và tôi đã thỏa thuận chỉ làm thơ ám chỉ

giấu cả ông chồng 

kỷ niệm ngày hai đứa xuống sông

cầu trăng hôn góa phụ

và mở cánh cửa dẫn đường 

vội vàng như một chú chim bồ câu

đang nằm run lên trên bụng…

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: