you’re a poem, unlike any other

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

you’re a poem, unlike any other

 

you like to undo the flower in her hair

circumvent 

the small waist

 

dawn you ruffle the hairy quills

in the dark, a deer growing horns

prancing  

footprints

hidden behind a tree of bright light

this way it’s easy

to undress 

change clothes

 

in the hair

you remove each flower

like you always have

a person at a time

 

you behold

and know-how

you’re more beautiful 

in the dark

 

+++

 

you cried:

come back

to me

embrace me

untangle my hair

 

hard

like a bull’s horn

fingers

through the tangle

part

the silky

fragrant flesh

to covet you

like a rose

swallowing

a bee

 

+++

 

your glance

upon the red flower

blinding

heart

 

waist 

wide hips

you shuffled your feet

like the foot of horizons 

 

still 

glancing at your watch

because you’re always in a

hurry 

fearing nightfall

 

+++

 

the idea of waiting for fame

now sleeps peacefully

by the window

 

you unbutton

fall into 

crisp the laughter

that is not yours

 

beneath

the hills

rising is the summer

on its backs, now dying

 

you feel the slight chill

night, you drew a circle

five petals

three stars

two butterflies

caterpillars

in a garden

 

-scape effigy

like a burglary

you know it’s not right

reckless

cheeky

exhausting

elation

siding a little

circling once

digging in

and pulling out

 

sulking 

smiling

fresh to withering

 

like a summer

you had abandoned a whole plate  

of condiments

since already inebriated 

was the wine

.

October 2018

_____

 

bạn là bài thơ, không như những người khác

 

bạn thích gỡ hoa trên tóc

chạy vòng eo

thon

 

buổi sáng bạn xù lông nhím

đêm, làm con nai mọc sừng

nhảy 

những bước chân 

nấp sau một cái cây ánh sáng

bằng cách đó bạn dễ dàng 

khi phải cởi hay thay quần áo

 

mái tóc 

bạn gỡ ra những bông hoa 

như bạn vẫn gỡ 

từng người một

 

bạn ngắm

và biết, bạn

đang đẹp lên như thế nào 

trong bóng tối

 

+++

 

bạn khóc:

trở lại
với tôi
ôm tôi vào lòng
vuốt lại mái tóc cho tôi

cứng
như sừng trâu
ngón tay
vuốt tóc
mở
dải lụa
da thơm
sẽ bao bọc bạn
như hoa hồng
nuốt
con ong

 

+++

 

cái nhìn của bạn 

nơi bông hoa đỏ

chói 

ngực

 

vòng eo 

hông rộng 

bạn di chuyển đôi chân 

như những chân trời

 

vì vậy 

bạn liếc vào đồng hồ

vì lúc nào bạn cũng

vội

sợ trời

tối…

 

+++

 

sự chờ đợi danh vọng

giờ ngủ yên bên 

cửa sổ

 

bạn cởi khuy áo

nằm xuống

trong tiếng cười giòn 

không phải bạn

 

bên dưới 

những ngọn đồi 

nhô lên, một mùa hè 

trên lưng, đã chết

 

bạn thấy hơi lạnh

đêm, bạn vẽ vòng tròn 

năm cánh hoa

ba ngôi sao

hai con bướm

một bầy sâu 

trong khu vườn

 

cảnh tượng

như một vụ trộm

bạn biết làm vậy là không ổn

dại dột

khôn ngoan

mệt mỏi 

hạnh phúc

nghiêng một chút 

xoay một vòng

bạn đút

và rút ra

 

mếu và cười

tươi và héo

 

như một mùa hè

bạn từng phải bỏ cả một đĩa

mồi

khi rượu 

đã say


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: