A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Uyen Mai





truly unlucky for all of us

truly unlucky like that


humanity continues to lose the battle

because of a virus


humanity bleeding

because of our greed and selfishness


we’re so quick to forget we thought 

we’re all one with God high in heaven


truly unlucky a number of us

think they’re better than other people

and God have chosen them

like Him, the one and only


truly unlucky a number of us

only use Him to worship to deluding themselves

our soul now as black as the clouds

in a thunderstorm


now even God is dead

in our meaningless worship


allowing evil to reside 

in our darkness


truly unlucky a number of us

more evil than the devil himself





still a place to live

still space left to love

still space left to hate 

still space left to forgive

still space left to change

still space left to breath

still space left to believe

still space left to fall apart


just no space left in the hospital so we can be admitted



you may see that Saigon is struggling

people are exhausted

but Saigon will stand firm

no matter how tough it might get

people wrestled

and shoved



Saigon will have the brightest smile

though all Saigon want is to cry

Saigon will fight

though it’s destined


and you can see that Saigon is all up in arms

but you will never see

Saigon fall


the nights are full of tears

and the dawn of the elderly

by their wheelchair a takeaway container of rice dangling

but in the end, after all that

Saigon will welcome any stranger

come with their dreams come

to be welcome with open hearts


Saigon always forgives


and the mistakes of others


and everything

shall pass

but this time Saigon is full

full of resentment

and regret



we can pray together today

names of the dead are still on a list in line for food

the dead doctors are still treating their patients


we’re safe

we’re strong

who’s alive and who’s dead

please pity us all the same


we can but

put on our mask 

cover up the deep dark sadness


we shed red tears, the terrifying thirst

we search for the moment of truth

death comes with a slight drawback

we moan we groan

we leave it to fate of those

who dawdles and blame anyone they could

obsessed with blood


the last cry of the heart

we always ask why

as he stepped out

protected by these grand numbers

the zeroes full of hope

we all stare at him

in view of the gold

a beauty of a laboratory


but he is a beast

to us a gift from the Creator


the sacred forts destroyed

not a single soul in the empty streets

the parrots covered up the entire sky

each time he waves his hand



these numbers of his shall be forgotten

cough and sneeze the weapon of choice for any serial killer

black shall be the colour of our reminiscence

but remains white shall be the face on the coins


like the clouds

like a dove flying

a song of hope rising

like the white flag signalling the sunrise


we all looked at him

a person who like to view the dead as the beauty one finds in a storm


(September 2021)



you’re in a city 

far away, the shimmer, overwhelmed with the scent of memories

one hundred and twenty one days in a cardboard box


in the air you inhale

a war is brewing

brought with it the nightmares

bigger than the clouds the shape of a mushroom


you were ready

like the refugees

fed with charitable meals 

made with fire


your breath slower

you flew over the empty streets, until

the horizon is like a letter box

full of junk mail


you have a full tank of petrol but the tires were flat

there’s nothing left to do

but walk and walk

until your breath

resounds in time with the sunset

July, the month of the lost souls

flooding rain


the people you know are now very cold…





after a meal of fire

everyone had to line up two metres apart 

I went home

the street, the house, the praying

not a poem

“remember the days when asleep upon the trees were the blooms of sunlight

the memorable days…”


the verses I used to hold in my mouth

to pay for the labour of flying over my grave

a cold river

on the other side of consciousness


probably nearly there

since the swimmers are exhausted

the last few breaths upon reaching the destination

breathless like a confession

wading into a river


there’s no words of blame from the people waiting in praise

in each successful directive

an order for the wind

an order for the fever

an order for the hunger


the command

the command

the command


the commands

the dead turning into white grains of ashes

the living turning into strands of white hair

everything quickly closes up

so they may continue with their praise


(September 2021)



your beauty resides in tears

across the floor of the battlefield unfurling

those who no longer has a choice

between life and death

the single injection


in every step

you’re further from their view

louder were the echoes

the cries for help

from within the cardboard boxes

you’ve come to terms with taking to the sky from a point of nothing

but instead of seeking harmony

they seek the enemy

at your side talking quietly


all they want is

flesh and blood

skin and bone

hair and more hair

in the reservation and exhibition of their mind

whether incredulously

or in zealot


they also carry this burden

in their enthusiastic melancholy

and the devastating emptiness

in the minds of those in servitude

when they agree everything must end

you can but wish them then

not peace

in a parting curse from four thousand 

years ago…





it will be a long night

we’re not broken pieces

we only know how to break 



we’re not the intent

we’re not the password

we’re the affirmation

right and wrong


we study them

learn from them

self control


we threw the white flag in surrendering

kept our composure when all the dancing turned bad

we’re exhausted from waiting

the lass appeared with the winter in her eyes

with a heart drowned by loneliness

the howling wind, brought with it the sadness

while land and country were all up in air 

flying in shreds and ashes


(September 2021)



the storm in your chest exploding

you breathe


your heart turning to stone 

you breathe


the spirit did inadvertently

you breathe


the doctors still loves

you breathe


you can see that you can’t breathe

the dreams in the middle of the day

sprouting from within your veins the poetry

you take one breath after the other until your heart beats again

until the black and blue bruising fades

so gentle be the arrival of the night

so the sunrise may show up in orange yellow lights


I will breathe

even when none of us will have enough oxygen





now (em)you’re nothing but smoke

the old days are long gone

my poetry now in ashes

do you know what the remains(bones) means?


when will it be spring

will you be making bánh chưng

I’m so cold though the fire is burning

no longer do you know winter


your backache no longer

the slipped disc healed

though the lungs are in shades of tears

the respirator weeping


when when will it be spring?


(September 2021)



you’ve drawn experience

drawn money

but this time you’ve drawn the respirator tubing


I wish I can do it, but I’m in agony

I had to call upon my Mother’s breath

curled up in hiccups choking for the last time


as the tubes are drawn

we possess always 

the strength to overcome the adversity


but anger is not something

you can withdraw like you withdraw money

nor like someone’s drawn fingernails in an interrogation


withdrawal is the death of us

while my very cells thirst for the warmth of you

upon my skin your flesh

imprinted on my cornea the images of you

not unlike the cavern in my heart 

the howling wind in my chest


I can’t breathe

I need to feel you

your withdrawal is killing me

I wanted to call you today

I wanted the echo of your voice in my ear

like a drug

before my withdrawal


you are the blade 

the uncountable slits across my throat

but still I crave your gaze of steel

your pain

I miss you 


like I miss the trial and tribulation of a lifetime





the urn of ashes 

could be of a mason

could be of a volunteer

could be of a poet

or a perpetrator


all woke up after a sleep

surrounded by rings of fire

no one burnt, no one hurt

but it was like thunder in their ears


no one was burned

since they were able to feel the heat

the thousand degree


the flaring of a flame from a past life


their debt unpaid

mass is mass is the mass

the mass of a pile of ashes

the sudden buoyant devastation


their debt unpaid

ashes are ashes are piles of ashes

alive they were part of the crowd 

dead they’re lost souls 

anxious piles of ashes

afraid of entering the wrong door, to not find their Mother


the promises with their last breath

burned together with hope

followed by dreams

the withered dreams

disintegrated in the unreachable places


as distant as your eyes (em) as distant as an entire life


now the truth is in the soil

the fallen ashes

all shall be forgotten

the scars on their flesh

only yesterday

the imprints on the urns

holding on still to the living

in the soil the scattered ashes in the river the scattered the ashes

a soul is praying for a second chance

he has two daughters hence 

he can’t be ashes


ashes to ashes the glorious piles of ashes

glory glaring at glorious devastation

though it’s gloriously in ashes

though it’s a pile of flying ashes


but the urns of ashes is work

where you may give your best today

even when there’s no one left to pay





dear air, inclusively all kinds

I’m breathing

face down in a wet pillow

drench in dreams


don’t worry I don’t need a hug from you

the meaningless gestures

the death of fun

the startling pain

as I was ripped from all attachment


I drank you like a cup of poison daily

like the first deep breath in the morning

a reminder



what’s the air like

like what is the air

and when there’s no way of knowing

I’m dissolved in my wife

she’s not poisoned by the suffocating idea of you

she screamed but I couldn’t hear her

I’m drunk

I sang

but she couldn’t hear me

what can I do to have a voice

she could hear?

what can I do

in a noisy world which sounds like it’s always breaking?

what can I do

so she can be more relaxed?

what can I do

when the world is full of wreckage?


each morning I wake up with a coffee

and a pillow

steeped in her fear

because there’s no spot left in the hospital


(October 2021)



I’m dead and I’m at the moment apologetic

the band around my waist the poor elastic

it’s innocent

like me


I know because of me I’m dead

I’m not angry(rather calm actually)

my kids change of clothes needs a wash

the dishes too

I still owe my children their next meal


I know they’re there, they talk they mutter

taking turns throwing what’s left of my will and volition down the gutter 

or was it the morgue


my thoughts

snapped in halves

you must remember that

nothing escapes

heaven and hell

the earth the sky

order and obedience

hellos and goodbyes

try not to overthink it


for the last time think about what you want

since there’s no blood left in your heart

not even a breath left

I’m the only one still breathing


but I can’t stop thinking about death:

– what will happen to me

when even the hospital won’t take me?


(October 2021)



the doctors

they don’t have guns

they have stethoscopes 


before the scope touches you

you may have forgotten 

how to breathe


their pictures are not government notices

like a poem you’ve written in red ink

like bloodstains you could never completely removed


at the precipice of death, there are no arrows

as in a glance there are things more piercing

since our minds could never be enslaved

especially when one has to pay such a high price


before they accept their disappearing dreams

often because of a single missing test kit

or a few oxygen tank


they protect our flesh as the night fades

so our skin and bones won’t turn into dust

before we lose those we love 

they try their best to talk to you through the stethoscope on your chest 

when your chest is swollen and inflamed

when all you cough up is red

before all is forgotten

before all we could think about is to stock up on instant noodles to survive

before you’re committed to will and testimony to either preserve or destroy

they’ve already spread your wings

so you may infinitely fly


and if

the stethoscope happened to fall onto your chest

the way you fall in love

the way a bee falls for a flower

the way a poem ponders love through the inkpot

the way they stayed up all night

then the entire world is a stethoscope

blessed with the grace of miracles 

the colours on an artist’s painting

to attract the readers’ attention

like the impending hope

of a respirator


before the stethoscope misses the breaths in your lungs

like paper burning up a poem

made them cry

so you can continue to dream


the dreams in bouts of breathlessness…





I called myself a poet

but I can’t use metaphors

dare not convey wholly how I feel

the rivers of vehicles 

on the road

a country beaten 


I called myself a poet

but who am I

but a tired child

holding onto my little brother/sister

behind my mother?


I called myself a poet

but I’m afraid of living

so much so that I’m all choked up dead

in a room for three days and no one knows


I manage, I have my ways

the way I found love

and despair

long ago


Can you see?

Can’t you see that?


I wanted to believed it was the dream

but in the end

all I wanted was to be truly by your side

you’re so far away

perhaps you’re dead

perhaps you’ve been chased off Duy Tân

the tree lined boulevard

shade for bloodshot eyes burning hot skin


all my senses and I

what’s pulsing through my veins

not feeling any pain

any childish 

yearning for summer

up at dawn to meander the streets with friends

and not sleep and dream…





Mimosa darling, where are you from?

did you mistake me for someone else, I’m Covid-19

no pop-star has as many followers as me

no influencer has as many followers as me

no poet has as many followers as me


I’m a flame that turns everything into ashes

bodies are on fire in homes

on fire on the stretchers, on fire in the streets

the poor and the rich

the enemies trying to steal the islands the ocean

have lowered their guns

aiming the barrel at me 


I will destroy what’s left of your meals together

I will destroy any hope you have left

you cover your faces with masks as blue as the sky

you think you’re clean because you’ve washed your hands

you sleep soundly

believing my destruction isn’t your fault


nations curled up in fear

they’ve learned from me the way they’ve learned from history

long before I was born


as though they’re 

ignorant of murder


without them then, who gave birth to me

and how did I get to be 19 today?




the poem is a baguette


as the sun sets

as the painted white roofs fell asleep

all have left the shops

in search of the moon


armed with a baguette and a poem Mother took to the sky flying

since up there Mother could buy and sell dreams


oh aching crack heels fly fly higher 

since after treading hundred and hundred miles home

here your children will have food to eat

here there’s a room where your children can sleep


children, children you can eat the baguette Mother bought

the meal it’s not a viral infestation

it’s a fairy tale

Mothers tell their children

just in case she has a fever in the future 

when mucking around with food or baguette

children you must with prayers save each other

pray, pray and pray

to gain their pity


the nights always welcoming

but the prayers seem a waste of time

children you should eat only half the baguette to save your Mother

the other for when you wake up

use the soft inside of the roll to mob up the tears

since in heaven there is only happiness



they’re by our side

the slowly congealing darkness

in the air


and what’s left into us 

it silently permeates 

like the rain


Did I meet you at that particular lunch?


when everything has slowed down for siesta

everything was old, everything was dead

in layers of dust

in a period when sleepy was time





up up and away up high a city was choking

far far away was a round table for the kings who could barely see

red lights dancing in time with the airborne bone fragments

as though someone was trying to blow life back into a pile of ashes


and the people that the city has no strength left to bear

the people leaving with no thought of return

they’re so far away from home that they’ve forgotten who they were

nothing but the wind dancing by their side

mid a hot summer

the rising stench of death


they danced until their tears dried up

until pain was nothing but a memory

they refuse to die even in the nights they couldn’t breathe

death arriving early as the city wakes

when we’ve forgotten they have once lived

here, they came and dreamed of a day of return

always returning

always always returning

even when there’s no hope





they say it will end in another month

when the wind heats up

it’s six in the morning 


it’s dawning and you’re still fast asleep


I messaged you

to check if you’re still alive


all will end but how will it all end

since still waiting is the wind


even when there’s no place left for you to go 

even when your feet no longer touches the ground





it began in a whisper

like the sound of a raven in a sleepless night

and we would stare at the rain

fall upon the stars the entire night

like the dust on our lashes


we listened to their cries

saw their tears

spilled out the window sills

wetting all the walls


the way the Germans edged their names on a wall

a rainy world war


all night it has rained

for a while now

the wall the colours of tears weepy dissolving

both sides of the alley trembling

the world searching for a lighter place

after ceased was the tightness 

in your chest 





it’s nothing but a short romantic tryst

like that of the bee and a flower

when the petals are dead

but the bee return still

buzzing around dancing

waiting for a new flower to bloom

love that flower

just as much as the one before


as though these flowers all smell the same

but people are different

no one has a story like yours

no one has the kind of troubles you have

no one smells like you

even after you’ve been dead in an alley for three days

even though they’re busy

busy with the supplies of instant noodles


and the way we have let you go

consuming the sun and the tears

secretly waiting


not like the bee searching for nectar

we’re hopeful when we’re in love

not like the bee

our wings are broken

not like the bee

the city’s a concrete jungle

there are no flowers for you to return to 

as that teary lover





it’s impossible to recall a dream

often unsteady on one’s feet

her remembering the day she was a bride

the changes behind

the white



the white 

now of a hospital

it flows when she’s asleep

like her mother’s milk


hence the king is naked

and many soldiers

are injured


the sun

heating up, hot 

shimmering crystals as though she’s still alive


the law

someone without legs

sitting on a gold dias

much like a wheelchair



(October 2021)



gently gently as gently as gently goes

a heart like yours inevitably suffers so

leave the Sun to its liberty

allow your laughter to roam free

until the air is light 

allows the tangerine leaves to take flight


gently gently, you should be

the coveted clouds beneath the brows

your eyes are in the dark now

the city under house arrest

thus when will you be new year’s eve

amongst the drifting incense upon the dawn of the first


lightly you step hindered by fate

afraid the readers may slip off the bridge of your nose


the delivery person is not someone who’s seeking a place to hide

they bring with them the sympathies

collecting the delivered fees


easy, take it easy please

when faced with

the destruction of a citadel


(October 2021)



nighthall and you’re by the tiny window

the cafe deserted

the owner is locking up

reminds you that tomorrow is already the sixteenth


you’re bent over on the table 

flicking burning cigarette embers into the ashtray

you watched the owner tidied up the bottles hand sanitizers

listened to the last song he has on still


you live in a tiny house

your wife felt suffocated as soon as you shut the front door

but you shut it anyway

worried you might lose the pair of shoes


you looked up at the cloudy sky

not a soul in sight


you think we’re the centre of the universe spinning

the viruses knows that we’re whining

the nights endless and you’re silent

gosh the abandoned alleyways


imprisoned were the crowd inside their cough


(October 2021)



life is eternal? keep dreaming

in silence, they

they keep saying happiness is beyond our reach

decline is upon revival


within the flowers in paradise

beyond the salty drops in the nose


not one flower not even a pebble 

you have to reach out to touch hell

but life goes on

attached to the ECMO machine


(October 2021)



the sail drifted away

something died?

you stood by the sea

till you see her disappeared into the horizon


and someone muttered, “she’s gone”


where did she go?

she’s beyond your vision


someone repeated, “the lady’s gone”

then some saw her drew nearer

a giddy horizon out there full of laughter


“the lady is finally here”, and that’s when you’re slowly dying

just before your body was 70% vaccinated


(October 2021)



no one believes in death

you do not believe in it either

someone will come and steal your breath

not your life long possessions


you don’t have a grave either

where they save guard us in the heart of the earth

you turn into a handful of dust

ready to be born again


we shall rise above the nine heavens

you’ve once dreamed of

an adventure full of regret

if only it was your turn to use the respirator


you’re left behind long ago

you just didn’t know


we all cry to you said our goodbyes

so if you’re sad

it’s just regretful that your grandfather was no one of importance

so you may wade through

another dream


(October 2021)



how shall we say goodbye to this world?

the pain of a sky

on the verge of breaking?


you’re left behind nearest to sleep

you love still the trees dotted with sunlight

you felt the resounding green bells within

the warm breeze

across a horizon scattered with clouds


why must everything die?


spring shall never come to be

frivolity and Death waiting by the door

death is a pale red

you don’t know how to stop

the fools

who make you sing as the Sun fly


(October 2021)



you lit the stove

because you hate the dark

and the cold


you fiddle with the flame





and it ends with the howling wind

your by the ashes

in the flying embers

and the dust

seemed to be scented with the smell of 

the early morning chill

you’re erect

by her stove



eyes wide open

like the futile cough

of the guy next door


you’re fiddling

with the words

f-f-f i-re

l-l-l i-a-r

to be finally rid of the poem


so you may-be the rain

so she may breathe as though 

she’s never known oxygen


(October 2021)



when you laugh the world laugh with you

but when you cry you cry alone


the earth is worn, withered and sad

we borrow it’s reflection

in view of our tears


and the raindrops say

you have joy still, yay

you may refuse the wine forced upon you

but you must consume life

like the way we breathe day after day

like the way your daughter takes her books to school

otherwise she’ll be in trouble with her teachers


the world drifting by

no matter how suffocating we have still

a veranda long and far till

one person at a time in a line, then us all

will have apply in the forms fill

to cross the thin narrow path of sadness 

just like that…


(October 2021)



don’t worry 


don’t worry about how young I am

don’t worry about how old I am

don’t worry about how I cry

don’t worry about how I dream

don’t worry whether the Sun will rise

don’t worry whether it might fall off

don’t worry about how I might make it

fly again

like how she’ll never come back


don’t worry about me as though I’m a child

don’t worry about me

we’re constantly worrying

day after day we worry


we worry about breakfast, we worry too about lunch

worry about what we’ve done

worry about what might happen


worry about stuff

worry about health

worry about tomorrow

worry about sadness

worry about time

worry about the crime

worry about the past


worry about what’s beyond reach


the world end as per the Creator

all you need to do now is to live as much as you desire

love all the people in your life, you admire


(October 2021)



like a silkworm in its cocoon

you’re wrapped up in the worries

you’re relentless

you’re helpless


without the vaccines we have still sadness


the small consolation

as you ascend like angels

with not a scar

except the salty saline would burn your eyes


it rained

then came the deaths

the artist Lê Thánh Thư passed away

his daughter message that it was sudden and quick


Nguyễn Viện cried 

Trần Tiến Dũng cried

Đỗ Trung Quân cried

Thận Nhiên all the way in Vung Tau also cried

Fat Nhân in Saigon also cried


powerless we tore off the pages of the calendar

good people never disappear

they farewell us 

the way the Sun temporarily disappear in the rain



we stare into our bowls of instant noodles

we talk and we talk

forgetting high in the sky

an artist had just away fly


with not enough time to remove his mask and breathe


(October 2021)



the clouds looked down at the ground

at the blind buggy pulling a street cart

maybe the driver was blinded by a glare

his daughter too

no one ran

no one hid


you’re a child

saw what? the buggy twisted flipped over

and the bunches of vegetables as withered as Mother


like the clouds that only knows

how to look down at people


not the air, it’s time

there’s a space between the rows of trees

and an old revolution that has disappeared into darkness

nearly an entire block was abandoned


you’re there to gather the fear

the way people gather mushrooms

but you’ve been duped

because this is not a poem

you’re just getting closer to the truth

and its terror

once upon a time made you disappear


you won’t tell people where it is

the darkness in the forest

where the light may not touch

the crossroads full of ghosts, the leafy Eden

you listened

thought it was a poem

about trees


like the spruce

used to make guitars


you used to make the music note

in each aching lonely moment

even as you were thrown away

after the hymn…


(October 2021)



light from the darkness thick from within the soul

who has surpassed the nightmare

whose eyes are downcast in hopelessness

gosh the birth of oblivion?


it’s all a waste of time

the dreams, the imagined

me, denying the aspiration of the soul

the emptiness and the cold

switch off your voice, my friend


just scream

if I do not understand

let me be, we’re all aware of the noise out there

the constant issue of new travel permits

only the doctors are left in oblivion


(October 2021)



you act as though the beer is so frothy and brimming

as though it’s the joy of a battle

the agonizing passwords



who are you why are you still spying on me?

who are to think I would give up

you’re stopped through any open gap

yet still, you would peak into each mount each grave

light the incense


ah, a grave far out there is wait just for you

there’s no such thing as a sustainable memory

though in the garden Eden you kept dreaming

at being eternal


while you’re nothing but a delivery we must sign for

holding onto our shirt pockets


you time yourself by two

like a virus


(October 2021)



the night oppressive

outside a storm was viciously brewing

the lions were locked up in the isolation areas

like zombies


the bluish pale stars, the signs you missed

from the eternal

up high


now people are searching for messages from you

even when romance can’t be cooked up and served


teach me so I’ll know how to amend

the iron curtain of the future

gosh the unnecessary clouds

from a sickly soul

the son of this earth may fly

towards the epitome of liberty?


the isolation area dense like a forest

but it’s too bright, way too bright

where the moon is brilliant within my heart

because of the tranquility of the forest


tonight I’m shaken

upon each flower, each curled up leaf

as though my daughter have just graduated from university

she and her friends stuck together

like a string of pearls coated in droplets of first-contact


there the waves quietly drifts by

the reflections of the stars

sinking into the depths, drowned out

they allowed me only now a bath

perhaps they think when I’m not sad

I’m not grubby or that bad


perhaps the eyes gets in the way of sadness

there where there are suffocating mountain peaks

suffocating clouds

I can not breathe


I’m waiting for the impending autumn storm

since the night wind has already been

sounding like the crowing of a rooster: cock-a-doodle-do

until my soul fully fall


Facing fear I’m like a moth


even as you tried to pacify the temper of the night

by you on a long flight

when suddenly you decided to accelerate 



don’t omit a single music note

as the storm pass by

as though the shroud embodied the mist

sliding down from up high

gosh when 

when may I see your crown

as regal as the virus?


now you’ve covered up all the dark deep chasm

like poem that has not found it’s aim

like a storm viciously brewing

an onion budding

so much so doubled was my debt

doubled the suspicion

doubled the fear

it turned out you’re the one who has turned me into a virus


like doubled were her breast

doubled were her thighs

an image of humanity that can never be destroyed

there’s no tranquility in life as there is none in the tombs

there’s no eternal peace



I want to be the alluring soul

detrimental to other souls

me, the enchantment of the mountains

the nation

battered bones

in remnants of the flesh


(October 2021)



ah, but it’s now autumn

the poems are riding on the waves



where once the mood picks up

autumn is then heartbreaking

and for the last time pondering through the yellow leaves

you get a chance to be at a place carpeted with cheerful flowers


gosh how could I lose the leaves, where are you?

even when it comes to your pain

you lie


the whispering of the vernacular kind and fair

still without leaves we have thorns and memories 

by us remains

just the scars, but I love you so much dear

so so much


and we all wear just our mourning bands when there are no flowers left

dignifying the graves

sacred places

to a point that all we can do is stand there

and watch and cry


(November 2021)



the memories will still be there

as we sat in our quiet alley

take our mask off and chomp on our bread roll


ahead the days are long, we’re lazy

we’re allow to drift into these rainy nights

to dream again the times

we’re side by side


life now is nothing but 

the pungent damp smell of tar road

waiting for the end of the week after

the deserted alleyways

the Sunday picnics 

replaced by online games


the world growing bigger and bigger

until the murderers quietly changes the game

but the moments are more peaceful

so we may again dream


social distancing?

a kind of virus?

an experiment in a world laboratory?


the desolate dance of autumn

the empty playgrounds and shopfronts covered in sunlight

a metropolis fading away with the last bit of petering light of freedom

each wedding as quiet as the other

since the initial confrontation is pointless by drones

and pilots


since the most forgotten prayed for death in silence

waiting for the sad faces of children

more attractive now are tongues due to the avoidance of the savage infection

the apolitical sadness of anguish

completely neutralized as though fear is not contagious

and it was possible to manufacture freedom

like a verse just vaccinated ended positive with covid

checked itself awkwardly into isolation


(November 2021)



secretly come to me like the mist in December

I will hide you my love like those positive with covid

wrap you in fear

the nation is nothing but dust and ashes dear


newspapers publishing stolen poetry

the pressure on school students struggling to escape

the law standing by silent


the fights like rapists leaving a path of destruction in their wake

the shouting matches at a time no cares to plagiarize

trying to make a living

trying to be charitable


the nation is in crippling pain

watching the charities moaning about highway robberies

watching the thieves moaning about those charitable

gosh the sacred house of the poem

bearing the dawn of summer in the middle of a cold winter


(November 2021)



we have no desire to be part of history

but here we are

in our house wider than the wind

our anxious heart wading

across a gorgeous dream

roses and instant noodles


the front lawn and dust after the rain

mountains penetrating the sky

the thousand anthem of the wind

the summer the rain and frothy waves

living a dream the colour of green emeralds


but we can’t sleep

our mind anxiously checking for fevers

coughs and the deletion of our lungs

the time stolen, frozen, melted

in our hands


we let it go and it would shakily leave

fly, crawl, drag itself away slowly just to be sure

inhaling and exhaling quietly

filling up


we expand like a balloon

and time is as hollow as our stomach

burping infinitely just a bit 

ways to make a living


facing the long nights ahead

we could never imagined such a long day

time ceasing, stayed

the four walls of the past, the present, the future, history

but we’re already here


(November 2021)



and we’re amidst a dream

like the writers on the history of bats’

infestation of disease


the nation borders, the city 



not with maps

but with unjustifiable test applications

faking the positive and negative results

the deception now more rampant than ever before?


a couple hundred thousand Dong or a few kilos of rice

like playing with dice

the money steeped in blood

the poor are always the first to die


there are the lovers who couldn’t bear it

broke the barriers at the isolation camps

like cockroaches spread the virus


then there are the pairs who did bear it

held each other until she stopped breathing


like the way we’ve slept all our life

the courtyard coffees you(em) the angel as green as the leaves

we’re trapped in a cloud


over the earth


over the forests, the old roads

homes with sprinklers shimmering like the rain

we wash our hands and we wash so much stuff

because someone might see us and cast spells on us

stop us from talking

through the layers of cloth masks


we’re naked on a long slow tedious journey

that those who did note history long ago

won’t necessarily share the same ordeal… 


(November 2021)



those who don’t make vaccines and makes only travel permits

often don’t remember


during the gaming battle online

the gamer only wants to kill and destroy

egging for cheers from all around

we’re never bothered about congratulating anyone

we’ve barely enough time to breathe

we search for the last remaining star

not like some who believe they’re it

as the star 

they never fail


but trying are people

her eyes were glazed over as though she wants to kill someone

she can have a million likes for no reason

so everything is for sale?


clanking dollar and cents dreaming of being charitable

or are we the sound of bells ringing during the coronation

of blind babies from birth


we forget not the calling of our heart

the prediction of everything falling apart

confirming the pain with the scream of the night

the howling wind and husky voice of a ghost

together with curses of those who can’t reincarnate

all over Youtube


we are the bells

ringing noisily chasing after the angels

at the most senseless moment of a dream


on our hair in the millions, the thousand sunrise

causing our forehead to blacken in the loneliness

of the Holy Spirits used by dark clouds

now are mere spectres


we wander

eyes turning towards the imperial city of long ago

the magic of warlocks and fairies in our wildest dreams


now the idols of the gods are buried in mud and deluge

by the most despicable vernacular

used by the nameless in the name of greed and money


we’re helpless

witnessing the impotent kindness of humanity

the reign of evil


(November 2021)



and you’ve lost an entire life learning

looking back at your life on the rickety hospital bed

found that in your heart

there were a lot left to say


say it for

the battered heart

the detained

the lonely

the persistently arrogant


say it also for

those who has died without an answer

why did I die


say it even when

the poem is nothing at all


so don’t cry

life may seem odd to you

in its roundabout ways

and I hope you won’t lose an entire life to learn

because poetry is something very common

like how breathless you and her were climbing up a hill

jigging school


and learn that to fly, you don’t always need wings

learn that a smile can take you far and wide

learn that love is never wrong

and learn that mistakes makes you stronger

learn that crying is okay

learn how to “dream on” – never cease to dream

learn to be your number 1 fan

learn to listen to other people’s pain

learn to sing and dance in the rain


when the poem is still



(November 2021)



did you know that

since the beginning, all the poem in this World was intangible

not just viruses


appeared in the middle of summer

like a storm in Mother’s womb



with all that is without meaning


about religious faith about national pride about democracy



about liberalism, and all that begins with

heaven and earth turning Mother’s son into a poem

like the flashing thunder slipping out of mother’s womb

in the scent of tears steeped in mint

drifting through Papa’s bedroom window

the rain seemed as though steeped in flower petals

and Papa dipped his head in the glass wine

together with the uncles in celebration his son’s birth


the battle

could only be resolved elsewhere

at far away seas

now we’re all fighting the enemy from our home


and I ran

wade across the spring, climbed up the tree, walked a thousand miles and jumped

only my exhausted Mother ran after me


I fell in love for the first time when I was 12

when I questioned where I came from?

or was I born together with the poems

hence it’s my destiny to return to the intangible

I became ashes


the earth, completely empty

but for the gods flying around gliding

so they had to come up with a death note

the sound of the printer screeching like the bells from hell

the scent of the new paper fragrant

as though it was a poem as though it was piece of art

as substantial as a virtual account online deleted by them


life is as I’ve imagined

my fear is as intangible 

as a poem that requires only 3 words:


– death, intangible, deception…


(November 2021)




ten faithful devotions, or the epilogue for the Saigon lockdown epic poem…



The terrifying weeks, me waiting in front of the closed supermarket. 

she was just behind me, her lips blue due to the cold, and of course in her entire life she has never heard of me. quietly in my ear she confided: will there be anyone left to tell other people what happened here


I answered, yes, I will 


there was something like a smile, skimmed across the surface of what used to be a face



a mountain would have collapsed in view of such pain

the two colour tapes strung across the doors

like the way we bang the cell door shut at the detention centre

the agony upon death

upon someone the would be gentle breeze of old

the setting sun would gently warm them

but now the breeze is the virus


we’re unaware

we would then saunter here and there

with what’s left of our energy

like a phone out of battery

but someone was still tapping on the keyboard


you listen to the tapping of the keyboard

now the heavy footsteps of security guards


we shall meet again

as the dead, lifeless

the sun sets daily beyond the respite room’s window


yet hope continues to persistently sing

the lyrics accusative even of tears

the unjust complete isolation


as though a beating heart was suddenly torn apart

in the most painful possible way

as though functioning lungs were suddenly erased



she lay there, while in the cruelest possible way

you walked away

where are you now, my reluctant companions

the security guards at the gate

have you upon the morning witnessed the miracles in the tiny alley

the shimmering circles around the moon

what they’re supposed to be

before you wave your baton?

or maybe you’re just as hungry

sending to all of you now my greeting

there’s nothing essential under your magical baton





this is how it came about

when the dead smile

happy now that God have set them free

like priceless icons, the continuous applauds 

the wolf whistles, the break up songs

the death stars up high

we’re all innocent


we didn’t manage to get our vaccine

swaying with the siren of the ambulance

drifting like the sails out at sea

in despair amidst a storm

you’ve been taken away at dawn

dead bodies must be removed

so the children in the darkness of their homes can stop crying

in the flare of one candle flame

the chill settled now

on your lips



silently drifting like a river

the watchful yellow moon

leaning through the window your shadow


you’re alone

and the moon saw the woman lying in the home

her son was also dead


you’re lying there by a prayer

was it her?



not me, someone else is in pain

not her husband

he’s out collecting food donations from various charities


it was not like that

what just happened, just

cover it with a dark cloth, then allow the torches to light up 

the night

the giggle, the teasing, now my love, we’re all victims 

because we’re blameless, we need to be picked up and separated from the community or else

all the civil servants will be unemployed


if only you knew

how life would pan out

the unexpected love

who knew you would end up as a doctor

how soundlessly 

your hot tears would fall


how many innocent lives have been taken

in the last twelve weeks, I’ve been shouting, asking you to come home

I’ve been on my knees in front of the executioner

the rioting anarchy everywhere

I could never tell the difference 

between the animals and the humans, waiting for the indefinite death row


nothing remains except for the blooming ashes, the resounding cry, from somewhere to end up in nothingness, it glares at me threateningly through the destruction of fire, gosh why does my people possess such a big star



time gently drifts and pass by, yet still, I can’t seem to work out what’s just happened, how did night ended up in such brilliant light


when shall they once more ignite

when shall be the incineration


gosh when when

shall we stomp our feet

see with eagle eyes

in all this talks of remains and ashes



you’ve ascended like a boulder

upon my beating heart

my rib cage caved in


I was prepared

I will prepare for what is left to be done

I have a lot to do today

I need to destroy what’s left of my mind

turn this living soul into stone

in order to start living again

together with my wife and two daughters

but how?


we’re born again in an April hot summer

in the rustling breeze, the festivals just outside our window

I’ve come to terms with this revelation

the bright summer day and the abandoned home

the virus airborne escaped through the wells of the sky

the rising chaos



I know you will turn up, but why can’t it be now?

I’ve been waiting for you, and it’s getting harder and harder

I’ve turned off the light, opened the door

in simplicity and joy I’ve waited for you

you can manipulate me, if this is what you want, let go of the frustration in your heart

the bruised fingers


it’s simple

you’re prepared to take me away, show me 

the terrifying pale faces of the doctors

they’re like blue flames

gosh the tired eyes behind the protective goggles

you’re in love? why are you suddenly in love 

when everyone have shut their eyes to hide from the terror at the end



the overshadowing madness taking flight

the halving of my soul

quenching my thirst with its burning spirit

beckoning me towards the depths of despair

setting me free amongst the clouds


that’s when I knew

steeped within this stupor 

perhaps alien by nature

we must commit our life

to it


not the fear in her son’s eyes

it has taken to the sky where it’s easier to breathe

the kind of pain bestowed in a boulder

on our chest at the end of a storm

not the tingling cool sweet touch of a pair of glove

tree shades already afraid of the dark

not the far away sound announcing the arrival of lightning

in the last few reassuring words



the banging of the nail on the coffin

the crying not for me, oh mother

I’m living inside the tomb of my children

father, why did you abandon me?


but when my mother cried, she didn’t cry for me

I have learned how to bow low(not to raise my eyes)

how can we stopped the terror from escaping our eyes

how can sorrow be carved into granite

into the stoney cruel pages

the adeptness, the skill


what am I supposed to do

with the black and ashen strands of your hair 

turning white suddenly overnight


I’ve learned how to watch for the fading smiles

giving into fear, the shaky hollow laughs

I’ve learned how to strangle my shadow

how to measure the oxygen saturation 

measure the quality of the air that I thought was free


this is the reason why I do not just pray for me

but for all of us, the people standing here

at the foot of this completely blinding

towering, red wall

it’s time to remember

those who are gone


those who can no longer feel the weight

the layer of familiar soil beneath their feet

out of nowhere the sinkhole


we pray together

I’ve woven for you this generous shroud

I’m fearful the thousand screaming people

in my desire for them to remember me


when it’s my turn to die

when I’m howling like an injured animal

the rain will fall along with the tears

from my unmoving eyes


before all of us

like a boat drifting out to sea

like decades ago

damp till

now still


praise and glory praise and glory

eternal praise and glory to the dead

but what is left of such praise and glory?

but what does such praise and glory need?

when it’s also your turn to die indeed…



I know note all sadness in capital letters

The smile too in much nicer Capitals

The rain fell. Half the night and you’re drunk on the Purple cup of wine

Left the world of humans, The red flame in their stove.

Oh darkness

Black Mist. The earth isn’t hard, the air not bitter

The star gather to form the sign of the Devil

The footsteps turning into Stone, you running along the edge

Of A soldier’s field of vision heading into a Dark battle


The bitter bitter light of the moon

A red fox is the Angel doing all the strangling. The blue shaking marching feet and sad smiles, pride Draining the colour from their faces. In slEep, the soldier collapse on his own FortrEss


Oh rocky meadow the source of Living. Gosh the cruelty of those who have turned their back of the Cold colour of you

The colour of sleep is Black


When the Alarm goes off. The pInk day stepping forward in the colour Silvery light, everyone scramblinG through the East gAte

Gosh the pinkness gosh the Pink hues…






thật không may cho tất cả chúng ta

thật không may như thế 


nhân loại đang tiếp tục vỡ trận 

vì một con vi rút 


nhân loại đang chảy máu

vì sự tham lam ích kỷ của chúng ta 


chúng ta quên rằng tất cả chúng ta

cứ tưởng với Thượng Đế trên cao là một 


thật không may một số trong chúng ta

cứ nghĩ họ tốt hơn những người khác

và Thượng Đế đã chọn họ

như Người, là duy nhất 


thật không may một số trong chúng ta

sử dụng Người chỉ để thờ phượng và hoang tưởng

linh hồn chúng ta trở nên đen như đám mây

trong mưa bão 


ngay cả Thượng Đế cũng đã chết

trong sự thờ phượng vô lý của chúng ta


để cái ác của họ vẫn nằm trong bóng tối

của chính chúng ta 


thật không may một số trong chúng ta

lại ác hơn quỷ dữ



vẫn còn chỗ để sống

vẫn còn chỗ để yêu

vẫn còn chỗ để ghét

vẫn còn chỗ để tha thứ

vẫn còn chỗ để thay đổi

vẫn còn chỗ để thở

vẫn còn chỗ để tin

vẫn còn chỗ để đau buồn


chỉ không còn chỗ cho chúng ta nhập viện 



bạn có thể thấy sài gòn chật vật 

mọi người ai cũng mệt 

nhưng sài gòn sẽ đứng vững 

bất kể thời thế trở nên quá khó khăn

mọi người phải vật lộn

và bị dồn 

vào thế bí 


sài gòn sẽ nở nụ cười tươi nhất 

mặc dù sài gòn muốn khóc

sài gòn sẽ chiến đấu 

mặc dù số phận 


và bạn thấy sài gòn đang vùng vẫy 

nhưng bạn không bao giờ thấy 

sài gòn gục ngã 


những đêm đầy nước mắt 

và bình minh của những người già 

bên chiếc xe lăn vẫn còn treo một hộp cơm

nhưng cuối cùng, sau tất cả

sài gòn lại chào đón bất kỳ người xa lạ 

đến với ước mơ 

và trái tim rộng mở 


sài gòn luôn tha thứ 

cho chính mình 

và cho những lỗi lầm của người khác 


và tất cả 

sẽ trôi qua 

nhưng lần này Sài gòn sẽ chứa đầy 

rất đầy 

những oán hờn tiếc nuối…



hôm nay chúng ta cùng cầu nguyện

những người đã chết vẫn nằm trong danh sách được phát thức ăn 

những bác sĩ đã chết vẫn còn đang chữa bệnh 


tất cả chúng ta vẫn an toàn 

tất cả chúng ta cùng mạnh mẽ 

ai còn sống và ai đã chết

xin hãy thương xót tất cả chúng ta 


những điều chúng ta có thể làm được

là đeo mặt nạ 

lên nỗi buồn đen tối 


chúng ta chảy nước mắt màu đỏ, khao khát sự kinh hoàng 

chúng ta nhìn khoảnh khắc của sự thật

cái chết chỉ mang thêm một ít rắc rối 

chúng ta than thở chúng ta thì thầm 

chúng ta tuân theo số phận 

của những kẻ lang thang hay đổ lỗi

bị ám ảnh bởi máu


tiếng khóc cuối cùng của trái tim 

chúng ta hay tự hỏi tại sao 

khi ông ta bước ra 

được bao bọc trong những con số lộng lẫy

những con số zero đầy hy vọng

mọi người trầm trồ nhìn ông ta 

vì tầm nhìn bằng vàng 

vì một vẻ đẹp cho phòng thí nghiệm 


nhưng ông ta là một con quái vật 

được thượng đế mang tặng cho chúng ta 


những pháo đài thiêng liêng bị phá vỡ 

trống rỗng đường phố không một linh hồn 

những con vẹt che kín bầu trời

khi ông ta vẫy tay ra hiệu 


bây giờ 

những con số của ông ta sắp bị lãng quên

ho và hắt hơi là vũ khí giết người hàng loạt

chúng ta sẽ hồi tưởng về màu đen

nhưng mặt còn lại của đồng tiền vẫn trắng 


như đám mây 

như một con bồ câu trắng bay 

cất lên bài ca hy vọng

như một lá cờ trắng báo hiệu bình minh 


mọi người nhìn ông ta 

một kẻ thích ngắm người chết như nhìn vẻ đẹp trong cơn bão



bạn đang ở một thành phố 

xa xôi, lấp lánh, đầy mùi của kỷ niệm 

một trăm hai mươi mốt ngày ở trong một cái hộp bằng giấy


ngay trong không khí bạn thở 

chiến tranh đang nóng lên

và mang đến những cơn ác mộng

còn lớn hơn những đám mây hình nấm 


bạn đã sẵn sàng

như những người tị nạn 

đang được bố thì các bữa ăn

bằng lửa


hơi thở của bạn chậm lại

bạn bay qua các đường phố trống rỗng, cho đến khi 

bầu trời như một hộp thư 

toàn thư rác 


bạn đổ đầy bình xăng nhưng xe xẹp lốp 

không còn phải làm gì nữa

bạn chỉ đi bộ và đi bộ 

cho đến khi nhịp thở của bạn

vang lên từng nhịp trong hoàng hôn 

trong tháng bảy cô hồn 

và mưa ngập 


những người bạn biết đang rất lạnh…



sau bữa tiệc của lửa 

ai cũng phải xếp hàng cách nhau hai mét 

tôi trở về nhà 

con đường, ngôi nhà, những lời kinh đang tụng 

không phải một bài thơ 

“nhớ ngày nao hoa nắng ngủ trên cây

những ngày thương tích lớn…” 


những bài thơ mà tôi đã ngậm trong miệng 

để trả tiền công bơi qua ngôi mộ của mình 

một con sông lạnh 

bên kia bờ mê 


chắc cũng sắp đến bờ rồi 

vì những người bơi đã quá mệt 

những nhịp thở cuối cùng khi đã đến nơi

nghe hổn hển như lời xưng tội 

lội xuống sông 


không có sự chuộc tội nào từ những người đang chờ để tụng ca 

sự thành công của các chỉ thị 

ra lệnh cho cơn gió 

ra lệnh cho cơn sốt 

ra lệnh cho cơn đói 


mệnh lệnh 

mệnh lệnh 

mệnh lệnh 


những mệnh lệnh 

người chết thành những hạt tro trắng 

người sống thành những sợi tóc trắng

mọi thứ vội vàng khép lại

để họ còn tiếp tục tụng ca



vẻ đẹp của bạn nằm trong nước mắt

loang lên sàn nhà dã chiến 

những ai không còn sự lựa chọn 

giữa sống và chết 

với một mũi thuốc đơn độc 


và mỗi bước chân

đang kéo bạn ra khỏi tầm nhìn của họ

để nghe thấy âm vang

của những tiếng kêu cứu

trong những chiếc hộp các-tông 

bạn chấp nhận bay lên từ không gian trống rỗng

nhưng thay vì tìm sự hài hòa

họ lại tìm kiếm kẻ thù

ngồi thì thầm ngay bên bạn


họ chỉ muốn

máu và thịt

da và xương

lông và tóc 

móc ra 

để chưng cất tâm trí của họ

về sự vô tín

hay cuồng tín


họ cũng bị gánh nặng

bởi sự nhiệt tình u uất của họ

và sự trống rỗng tàn nhẫn

trong tâm trí của kẻ bị thống trị

khi họ đồng ý rằng tất cả phải kết thúc

bạn chỉ còn cách cầu chúc 

họ không bình an

trong lời nguyền chia ly từ bốn ngàn

năm trước…



đêm nay sẽ rất dài 

chúng ta không phải những mảnh vỡ 

chúng ta chỉ phá vỡ 

chính mình 


chúng ta không phải là mục tiêu 

chúng ta không phải là khẩu hiệu 

chúng ta là những xác tín 

đúng và sai 


chúng ta xem những gì họ làm 

học cách tự kiểm soát 

bản thân mình


chúng ta ném lá cờ trắng đầu hàng 

giữ bình tĩnh khi các điệu múa trở nên hỗn loạn

chúng ta mệt mỏi chờ đợi

một cô gái xuất hiện với mùa đông trong mắt

với trái tim chìm trong cô đơn

gió đang thổi, mang lại nỗi buồn 

trong khi đất nước đang bay lên trời

trong tơi bời tro bụi 



cơn bão trong ngực bùng lên 

bạn thở 


trái tim thành tảng đá 

bạn thở


linh hồn đã vô tình 

bạn thở 


các bác sĩ còn yêu 

bạn còn thở 


bạn chỉ thấy mình nghẹt thở 

như giấc mơ giữa ban ngày

những bài thơ nảy mầm trong mạch máu 

và bạn thở cho đến khi trái tim đập lại

cho đến khi vết bầm tím mờ đi

cho đêm đến dịu dàng

cho bình minh màu vàng cam ló dạng


tôi cũng sẽ thở 

dù chúng ta không ai có đủ ô-xy 



bây giờ em đã thành khói 

những ngày xưa cũ qua đi

thơ anh đã thành tro bụi 

đố em xương cốt là gì?


bao giờ mùa xuân sẽ đến

em còn nấu bánh chưng không 

lửa cháy mà anh lạnh quá

em không còn biết mùa đông 


em cũng không đau lưng nữa 

vết thương thoát vị đã lành 

chỉ lá phổi màu nước mắt 

máy thở đang khóc rưng rưng 


bao giờ bao giờ mùa xuân?



bạn từng rút kinh nghiệm 

từng rút tiền 

nhưng lần này bạn rút ống thở 


tôi ước mình có thể làm việc này, nhưng tôi đang đau quá

tôi phải hòa chung với hơi thở của Mẹ 

đang uốn cong người nấc lên và sặc lần cuối 


khi ống thở được rút ra 

chúng ta luôn nỗ lực 

thoát khỏi tình trạng tồi tệ


nhưng với cơn thịnh nộ 

bạn không thể rút nó ra như bạn rút tiền 

cũng như ngày xưa không có ai bị rút móng tay khi tra tấn 


sự rút lui sẽ giết chết chúng ta 

trong khi tế bào của tôi đang khao khát sự ấm áp của bạn

để làn da bạn cảm giác trên da tôi

để hình ảnh bạn còn mãi trên giác mạc của tôi 

trái tim tôi cảm thấy như nó đang là một hang động

gió hú bên trong lồng ngực của chính mình 


tôi không thở được

tôi cần cảm thấy bạn

sự rút lui của bạn đang giết chết tôi

tôi muốn gọi cho bạn hôm nay

tôi muốn giọng nói của bạn vang trong tai tôi 

như thể nó là một loại ma túy

trước khi tôi bị rút ra 


bạn là lưỡi dao 

đã cắt ngang cổ họng tôi quá nhiều lần

nhưng tôi vẫn thèm muốn ánh thép của bạn

nỗi đau của bạn

tôi nhớ bạn


như một khổ nạn kiếp người 



những hủ tro cốt 

có thể của một anh thợ hồ 

có thể của một người tình nguyện 

có thể của một nhà thơ 

hay của một tên tội phạm 


họ cùng thức dậy sau giấc ngủ 

trong một vòng tròn lửa

không ai bị cháy, không ai đau

chỉ như sấm sét ở bên tai 


họ không bị bỏng

vì họ có thể cảm nhận được sức nóng

ngàn độ 


của ánh lửa lóe lên như từ kiếp trước


họ chưa xong món nợ 

khối lượng là khối lượng của khối

lượng của đống tro tàn 

nhẹ bỗng nát tan 


họ chưa xong món nợ

tro tàn là tro tàn là một đống tro tàn 

khi sống họ vào vai quần chúng 

chết thành ma mồ côi 

thành nắm tro lo lắng bồn chồn

sợ vào nhầm nhà không còn gặp Mẹ 


những lời người ta hứa trước khi họ chết 

giờ cháy cùng hy vọng 

mang theo ước mơ 

những giấc mơ héo úa 

tan biến ở phía xa


xa như mắt em xa như cả cuộc đời


bây giờ, nó mới là sự thật

khi đám tro bị đổ xuống đất 

và tất cả bị lãng quên 

nhưng vết sẹo trên da của họ 

vừa mới ngày hôm qua 

nên vẫn còn in hằn trên hũ cốt 

bám vào những người còn sống 

đổ tro xuống đất đổ tro xuống sông 

một linh hồn đang cầu xin được sống lại 

anh ta còn hai đứa con gái 

nên không thể thành tro bụi 


tro tàn tro tàn vẻ đẹp của một đống tro tàn 

vẻ đẹp vẻ đẹp nhìn cái đẹp nát tan 

dù cái đẹp tro tàn 

dù mớ bụi tro bay 


nhưng những hủ tro này lại là công việc 

bạn có thể làm tốt nhất hôm nay 

và cũng không còn ai trả tiền cho bạn nữa



kính thưa các loại không khí

tôi hít thở 

tôi úp mặt xuống gối 

ướt đẫm những giấc mơ 


bạn đừng lo lắng ôm lấy tôi 

với tất cả trò vô nghĩa 

như cái chết của trò chơi 

sự đau đớn quá nhanh 

tôi bị ngắt kết nối


tôi uống bạn như chén thuốc độc hàng ngày 

như buổi sáng mà người ta vẫn hít thở 

nhắc nhở 



không khí như thế nào 

thế nào là không khí

và khi không có cách nào để biết 

tôi tan vào vợ tôi 

nàng không bị đầu độc bởi sự ngộp thở của bạn 

nàng hét lên nhưng tôi không nghe thấy 

tôi bị say 

tôi hát

nhưng nàng không nghe thấy

tôi phải làm gì để thành giọng nói 

nàng có thể nghe?

tôi phải làm gì 

trong thế giới đầy tiếng ồn ào như vỡ?

tôi phải làm gì 

để nàng trở nên thanh thản?

tôi phải làm gì

thế giới này đầy sự phá hủy?


mỗi sáng tôi thức dậy với tách cà phê 

và một chiếc gối

ngâm mình với nỗi sợ hãi của nàng

vì bệnh viện đã không còn chỗ 



tôi đã chết và tôi đang xin lỗi

sợi dây thun quần

vì nó vô tội

cũng như tôi


tôi biết tôi đã giết chết chính mình 

tôi không nông nổi

tôi còn quần áo của con thay ra chưa kịp giặt

chén dĩa chưa kịp rửa

tôi còn nợ con tôi những bữa ăn


tôi đoán họ đã ở đó, thì thầm 

luân phiên mang ý chí tôi xuống bãi rác 

hay nhà xác 


những suy nghĩ của tôi 

bị bẻ gãy

bạn hãy nhớ 

không gì có thể thoát 

thiên đường và địa ngục

trái đất và bầu trời

bị bệnh và vâng lời 

xin chào và tạm biệt

cũng đừng quá luyến tiếc


hãy suy nghĩ lần cuối những gì bạn muốn 

vì bạn cũng không còn máu chảy trong tim 

nó đã ngạt thở

chỉ còn tôi thở 


nhưng tôi không thể ngưng ý nghĩ về cái chết:

– tôi sẽ trở thành gì

khi bệnh viện cũng không còn muốn nhận?



các bác sĩ 

họ không có súng

họ chỉ có ống nghe 


trước khi cái ống nghe của họ kịp chạm vào ngực bạn 

có thể bạn tình cờ đã quên

nhịp thở của mình 


họ không phải là một tấm ảnh để các nhà chính trị làm quảng cáo 

như bài thơ bạn viết bằng mực đỏ 

như máu không thể rửa sạch 


nơi biên giới cái chết, không có mũi tên

nhiều thứ sẽ xuyên qua như ánh mắt

bởi vì tâm trí chúng ta không thể bị xiềng xích 

dù dưới giá treo cổ 


trước khi khát vọng của họ phải chịu tan biến

nhiều khi chỉ do thiếu một cái xét nghiệm

hay mấy bình ô-xy 


khi màn đêm mờ dần họ bảo vệ thịt da của chúng ta

để gân xương không biến thành cát bụi

trước khi bạn mất đi người thân yêu nhất của mình

họ cố nói chuyện với bạn bằng cách chạm ống nghe vào ngực bạn

khi phổi bạn bị sưng 

khi bạn ho toàn màu đỏ 

trước khi mọi thứ bị lãng quên

trước khi tâm trí của mọi người chỉ lo mua mì gói để tồn tại

trước khi bạn ngoan ngoãn viết ra di chúc dặn dò hay phá hủy

họ đã dang rộng đôi cánh, cho bạn bay

xa vô tận


và nếu

cái ống nghe rơi vào ngực bạn 

như bạn vẫn rơi vào tình yêu 

như con ong rơi vào một bông hoa

như bài thơ nhấm nháp tình yêu từ lọ mực

như suốt đêm họ vẫn thức

thì cái ống nghe là cả một thế giới 

được ban phước với những điều kỳ diệu

như những màu sắc của họa sĩ trên tác phẩm 

làm mê hoặc độc giả

như hy vọng đang xảy ra bây giờ

bên máy thở


trước khi cái ống nghe tình cờ quên mất nhịp thở của bạn 

như tờ giấy cháy mất bài thơ 

làm họ bật khóc 

thì bạn vẫn cứ mơ 


giấc mơ của những cơn ngộp thở…



tôi tự gọi mình là nhà thơ 

nhưng tôi không thể sử dụng phép ẩn dụ 

tôi cũng không dám mô tả đầy đủ 

những gì tôi cảm thấy

từ hàng ngàn ngàn chiếc xe máy 

quê hương mệt lả trên đường 


tôi tự gọi mình là nhà thơ 

nhưng tôi là ai?

tôi chỉ là một đứa trẻ 

kiệt sức ngồi sau lưng mẹ 

bế em 


tôi tự gọi mình là nhà thơ 

nhưng tôi sợ cuộc sống 

đến mức ngộp thở chết trong phòng 

ba ngày không ai biết


tôi luôn tìm cách đối phó 

như ngày xưa tôi tìm ai đó 

để yêu

và tuyệt vọng


bạn thấy không? 

bạn không thấy sao?


tôi muốn tin rằng đây là giấc mơ 

nhưng cuối cùng

tôi mong ước tôi có thể thật sự ở bên bạn

bạn xa cách quá 

có thể do bạn đã chết

có thể bạn bị đuổi khỏi con đường 

duy tân cây dài bóng mát da người nóng rát 

lửa đỏ mắt người 


tôi với các giác quan của tôi 

chảy trong mạch máu 

không biết đau 

như một đứa trẻ 

thèm mùa hè 

để thức dậy sớm đi chơi với bạn bè

và không phải ngủ mơ…



corona từ đâu em tới? 

bạn bị nhầm, covid mới là tên của tôi

không ca sĩ nào nổi tiếng bằng tôi

không người mẫu nào nổi tiếng bằng tôi

không nhà thơ nào nổi tiếng bằng tôi 


như ngọn lửa tôi hỏa thiêu tất cả 

xác người cháy trong nhà 

cháy trên băng-ca, cháy trên hè phố 

cả người nghèo và người giàu 

cả những kẻ thù đang muốn chiếm đảo của nhau 

cũng đang hạ súng xuống 

hòng nhắm vào tôi


tôi sẽ phá vỡ bữa cơm của bạn

tôi sẽ phá vỡ niềm tin của bạn

bạn che giấu danh tính mình bằng mặt nạ xanh như mây 

bạn nghĩ mình sạch sẽ bằng cách rửa tay 

đến khi bạn ngủ say

bạn mới biết cái chết tôi gây ra không phải lỗi của bạn


các quốc gia thu mình lại vì sợ hãi

họ học hỏi từ tôi như học từ lịch sử

có từ trước khi tôi ra đời 


làm như họ không từng biết 

các cách giết người 


nếu không có họ thì ai sinh ra tôi 

để hôm nay tôi đã mười chín tuổi?



bài thơ về một ổ bánh mì 


khi mặt trời lặn 

những mái nhà màu trắng sắp chìm vào giấc ngủ

mọi người rời cửa hàng ra về 

để còn đi tìm mặt trăng 


Mẹ mang theo một ổ bánh mì, một bài thơ và bay lên bầu trời 

vì trên đó Mẹ có thể mua và bán những giấc mơ 


hãy bay lên đây hỡi những bàn chân rách cả gót 

vì đi bộ hàng trăm cây số về nhà 

đây là nơi con sẽ có cái để ăn

đây là nơi con có căn phòng để ngủ 


các con ôi, các con có thể dùng ổ bánh mì của Mẹ 

ổ bánh không phải là ổ dịch 

nó là câu chuyện cổ tích 

Mẹ sẽ kể cho con 

để lỡ mai Mẹ có sốt 

trong trò chơi thực phẩm hay bánh mì

các con hãy cứu nhau bằng lời cầu nguyện

cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện 

để họ rủ lòng thương 


đêm luôn dang rộng vòng tay 

nhưng lời cầu nguyện dường như vô ích

để cứu Mẹ có lẽ các con chỉ nên ăn một ngày nửa ổ bánh mì 

còn một nửa để dành khi thức dậy 

lấy ruột bánh mì chậm những giọt nước mắt 

vì thiên đường toàn những niềm vui



chúng ở bên chúng ta khi

bóng tối chậm chậm đông đặc lại

trên không


và những thứ còn lại 

từ từ chui vào tế bào chúng ta như cơn mưa 

lặng lẽ 


bạn có gặp tôi buổi trưa hôm đó không?


khoảng thời gian mà mọi thứ ngỡ nghỉ ngơi

tất cả cái chết đều đã cũ 

và bụi phủ mờ lên 

thời gian khi chúng buồn ngủ




cao cao ở trên cao một thành phố bị nghẹt thở

xa xa chốn quan trường xa xa của những vị vua mù lòa

ánh sáng đỏ nhảy múa với tro xương đang bay 

như có ai cố sức thổi vào những người đã chết 


và những người mà thành phố không còn đủ sức 

những người đã bỏ đi không biết khi nào trở lại

họ đã xa quê hương lâu đến nỗi mất luôn tên tuổi

giờ chỉ còn gió nhảy múa với họ 

trong mùa hè không khí nóng đỏ 

bốc mùi chết chóc 


họ nhảy múa cho đến khi nước mắt đã khô

cho đến khi tất cả nỗi đau chỉ còn là ký ức

họ không chết khi trong đêm không thở được

cái chết chỉ đến khi thành phố thức giấc 

và chúng ta quên rằng họ từng đã sống

ở đây, nơi họ đã đến và luôn mơ trở lại

sẽ luôn trở lại

sẽ luôn luôn trở lại

dù không ai còn hy vọng 



người ta nói một tháng nữa là kết thúc

khi gió ấm

bây giờ là sáu giờ sáng 


một bình minh nào đó bạn vẫn còn mê ngủ


tôi đã nhắn tin cho bạn

chỉ để xem bạn còn sống không 


tất cả sẽ kết thúc nhưng kết thúc như thế nào 

vì gió vẫn đợi


cả khi bạn không có nơi nào để đi 

cả khi chân bạn không còn chạm đất 



nó bắt đầu như một lời thì thầm

như tiếng quạ kêu trong đêm mất ngủ

và chúng ta nhìn trời mưa 

suốt đêm lên các vì sao 

như bụi trên mí mắt của chúng ta 


chúng ta nghe họ khóc

nhìn những giọt nước mắt của họ

chảy cả ra ngoài cửa sổ

ướt các bức tường 


như nước Đức ngày xưa từng viết tên của họ

trên bức tường thế chiến mưa rơi 


trời mưa suốt đêm

đã được một thời gian 

bức tường màu nước mắt đang tan chảy

hai bên vách con hẻm run rẩy

thế giới đang tìm một nơi nhẹ nhàng hơn 

sau khi bạn đã ngưng cơn 

tức ngực 



nó chỉ là một sự lãng mạn ngắn ngủi

như câu chuyện của con ong và bông hoa 

khi những cánh hoa chết đi

nhưng con ong vẫn đến

và bay điệu bay nhún nhảy 

nó vẫn đợi đến khi bông hoa khác nở

và yêu bông hoa đó

nhiều như nhau 


như thể những bông hoa có mùi như nhau

nhưng con người thì khác 

không ai có câu chuyện giống như bạn 

không ai hoạn nạn như bạn 

không ai có mùi như bạn 

dù bạn đã chết trong hẻm đã ba ngày 

dù người ta cố loay hoay 

cấp thêm mì gói 


và cách chúng ta để bạn ra đi

ăn mặt trời và uống nước mắt 

bí mật chờ đợi 


không như con ong chỉ tìm mật hoa 

chúng ta hy vọng về tình yêu

không như con ong 

đôi cánh của chúng ta đã gãy 

không như con ong 

thành phố đầy vỉa hè bê tông 

không còn những cánh hoa 

để bạn còn bay về làm người yêu còn khóc



không thể kể lại giấc mơ

thường đi khập khiễng 

nàng nhớ lại ngày là cô dâu

mọi thứ thay đổi phía sau 

bức màn 

màu trắng 


màu trắng

bây giờ bệnh viện 

nó chảy khi nàng ngủ

như dòng sữa mẹ


cho ông vua ở truồng 

và nhiều binh sĩ 

đã bị thương


mặt trời

nổi nóng

lấp lánh cát như nàng vẫn còn sống


pháp luật

một kẻ không có chân

ngồi trên ngai vàng

như chiếc xe lăn 

chết tiệt…



nhẹ nhàng đến nhẹ nhàng ơi

trái tim ngươi đoán trước ngươi sẽ khốn khổ

xin hãy để mặt trời tự do 

hãy để tiếng cười của ngươi bỏ chạy

cho đến khi không khí nhẹ tênh làm

mái tóc lá me bay 


nhẹ nhàng hãy nhẹ nhàng, ngươi luôn như vậy

những đám mây phủ dưới lông mày 

hai mắt ngươi đã tối 

thành phố đã giới nghiêm 

và khi nào ngươi là giao thừa vậy

sáng mùng một hương khói bay 


ngươi vướng vào số phận 

cố bước nhẹ để không rơi tấm kính đeo trước mặt 


những người giao hàng không phải kẻ trốn chạy giang hồ

họ mang đến những lời chia buồn 

chỉ thu thêm tiền ship 


hãy để mọi thứ được nhẹ nhàng

trước khi một lâu đài 

cát bụi nát tan



bạn ngồi ô cửa nhỏ

quán cà phê vắng 

trời đã về đêm, ông chủ đang khóa cửa

nhắc bạn ngày mai 16 rồi 


mặc dù bạn vẫn cúi xuống cái gạt tàn 

điếu thuốc lá đang cháy 

bạn nhìn ông chủ xếp lại mấy lọ cồn rửa tay

nghe bản nhạc cuối cùng ổng vẫn còn chưa tắt 


bạn sống trong ngôi nhà nhỏ

vợ bạn muốn ngộp thở mỗi khi đóng cửa 

nhưng bạn vẫn đóng lại

vì sợ mất đôi giày 


bạn nhìn lên bầu trời đầy mây 

không có ai ngồi xung quanh 


bạn nghĩ mình đang vũ trụ quay cuồng

con virus biết bạn buồn

đêm ở đây vô tận bạn im lặng

những con đường vắng


đám đông đã bị nhốt trong cơn ho của họ



có phải sự sống vĩnh cửu? đó là giấc mơ 

trong im lặng, họ

người ta cứ nói hạnh phúc ngoài tầm với 

sự suy tàn sẽ sống lại 


trong những bông hoa được hiện sinh ở thiên đường

sau khi người ta nhỏ nước muối vào mũi 


không phải một bông hoa cũng không phải một hòn đá

bạn phải chìa tay chạm vào địa ngục

nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục

với máy thở ECMO 



con thuyền buồm trôi

cái gì đang chết?

bạn đứng trên bờ biển

cho đến khi nàng khuất phía chân trời


và ai đó nói, “nàng đã biến mất” 


nàng đi đâu?

nàng ra khỏi tầm nhìn của bạn 


ai đó cứ nói: “cô ấy đã đi rồi”

cũng có người khác lại thấy nàng đang đến

một cõi trời những giọng nói reo vui


“cô ấy đến rồi”, và đó là điều bạn dần dần chết

trước khi 70% cơ thể bạn được tiêm vaccine 



không ai tin vào cái chết

bạn cũng không tin 

ai đó sẽ đến cướp đi hơi thở

không phải của cải tích góp cả đời


bạn cũng không có ngôi mộ

nơi cất giữ chúng ta trong lòng đất

bạn thành một nhúm tro 

chuẩn bị cho sự luân hồi 


chúng ta bay lên chín cõi tầng trời 

bạn từng mơ ước 

cuộc hành trình của hối tiếc

giá như đến phiên bạn vẫn còn máy thở 


bạn bị bỏ lại phía sau 

lâu rồi mà không biết 


mọi người khóc và chào tạm biệt bạn

nếu bạn cảm thấy buồn 

thì hãy tiếc vì sao ông ngoại bạn không phải là ông nội 

cho bạn lội 

qua giấc mơ 



chúng ta sẽ nói lời tạm biệt thế giới này như thế nào?

sự nhức nhối của bầu trời 

sắp vỡ?


bạn bị bỏ lại rất gần giấc ngủ 

bạn vẫn yêu những cái cây lốm đốm nắng

bạn nghe tiếng chuông vang xanh trong 

những cơn gió ấm đang thổi 

trên bầu trời đám mây thoáng qua


sao mọi thứ đều phải chết?


mùa xuân sẽ không bao giờ đến 

sự phù phiếm và thần chết chờ ở cửa

cái chết màu đỏ tái

bạn không thể dừng lại 

những kẻ hoang dại 

đã bắt bạn hát và mặt trời đang bay



bạn đốt lò 

vì ghét bóng tối 

và giá lạnh 


bạn lụi hụi chụm lửa 

mò mẫm 

rờ rẫm 

lẩm cẩm 


cuối cùng tiếng gió hú 

bạn bên mớ tro tàn 

than bay 

như bụi 


cháy thơm trong buổi sáng giá lạnh 

bạn sững sờ 

bên bếp lửa nàng 


hốc hác 

hai mắt mở to 

như tiếng ho 

của anh chàng hàng xóm 


bạn lọm khọm 

mấy chữ 

lờ ưa lưa hỏi lửa 

lờ ưa lưa huyền lừa 

cho xong một bài thơ 


để sau đó bạn mưa 

và nàng thở

như thể nàng chưa từng biết ô-xy



khi bạn cười cả thế giới cùng cười với bạn

nhưng lúc khóc bạn khóc có một mình 


trái đất cũ và buồn 

chúng ta mượn tấm gương của nó

soi vào nước mắt 


và những giọt mưa sẽ trả lời

rằng bạn vẫn còn những niềm vui

bạn có quyền từ chối ly rượu mời hay người ta ép bạn

nhưng bạn phải uống cuộc sống

như hàng ngày chúng ta vẫn thở 

như con gái bạn đến trường mang theo mấy quyển vở 

không thôi cô giáo la 


thế giới trôi qua

dù chật hẹp đến đâu nhưng chúng ta 

vẫn còn một hành lang dài và xa 

từng người từng người, rồi tất cả chúng ta 

cũng phải nộp đơn

để băng qua những lối đi rất hẹp 

của nỗi buồn như thế…



đừng lo lắng 


đừng lo lắng về tuổi nhỏ của tôi

đừng lo lắng về tuổi già của tôi

đừng lo lắng nếu tôi khóc

đừng lo lắng nếu tôi mơ

đừng lo lắng nếu mặt trời mọc

đừng lo lắng nếu như nó rơi xuống

đừng lo lắng nếu tôi sẽ làm cho nó

bay lên lại 

như nàng đã bỏ đi mãi mãi 


đừng lo lắng như thể tôi còn nhỏ dại

đừng lo lắng cho tôi 

chúng ta cứ lo lắng

vì hàng ngày chúng ta lo lắng quá nhiều


lo lắng trong bữa ăn sáng, chúng ta lo lắng trong cả bữa trưa

lo lắng về những gì chúng ta đã làm

lo lắng về những điều sắp tới


lo lắng về của cải

lo lắng về sức khỏe

lo lắng về ngày mai

lo lắng về nỗi buồn 

lo lắng về thời gian

lo lắng về tội phạm 

lo lắng về quá khứ


lo lắng những gì không nằm trong tầm tay 


thế giới chỉ kết thúc khi nào Chúa muốn 

cần tận hưởng cuộc sống khi bạn còn có thể

và yêu thương tất cả mọi người



như con tằm trong kén 

bạn cuộn lại trong nỗi lo 

bạn không biết mỏi 

những con dã tràng vô vọng 


không có vaccine thì chúng ta đã có nỗi buồn 


vỗ về từng chút một

bạn đáp xuống như những thiên thần 

không có vết thương

chỉ nước muối xót trong đôi mắt 



bây giờ chúng ta bắt đầu cùng cái chết

họa sĩ lê thánh thư vừa ra đi 

chỉ nghe con gái nhắn lại là ba trở nặng đột ngột


anh nguyễn viện khóc 

anh trần tiến dũng khóc 

anh đỗ trung quân khóc 

thận nhiên ở tuốt dưới vũng tàu cũng khóc 

nhân mập ở ngay sài gòn cũng khóc


chúng ta chỉ còn biết xé tờ lịch 

những người tốt không bao giờ mất tích

họ chỉ chia tay chúng ta 

như mặt trời tạm biến mất trong mưa 


chúng ta trơ trọi

mỏi mắt nhìn nhau và nhìn vào tô mì gói 

chúng ta nói và nói 

quên mất trên trời 

có một họa sĩ vừa bay đi 


hình như chàng còn không kịp tháo khẩu trang ra để thở…



những đám mây cúi nhìn xuống đất

một chiếc xe lôi bán hàng rong đã bị mù

có lẽ người chủ xe bị chói mắt 

cả người con gái của anh ta cũng vậy

không ai bỏ chạy 

hay trốn thoát 


bạn là một đứa trẻ

nhìn thấy những gì? một chiếc xe lôi chỏng chơ 

và những bó rau cũng già nua như Mẹ 


nhưng đám mây chỉ biết cúi người 

nhìn xuống


không phải không gian, đây là thời gian 

có một nơi nằm giữa hai hàng cây

và cuộc cách mạng đã cũ đã tan thành bóng tối

gần một dãy nhà bị bỏ hoang 


bạn đi đến đó để hái sự sợ hãi 

như người ta hái nấm 

nhưng bạn bị lừa

vì đây không phải một bài thơ

bạn chỉ đang tiến gần hơn sự thật

và nỗi kinh hoàng của nó

từng làm bạn biến mất


bạn sẽ không nói cho mọi người biết địa điểm ở đâu

bóng tối của những khu rừng

nơi ánh sáng không được đánh dấu

những ngã tư đầy ma, thiên đường đầy lá

bạn lắng nghe 

nghĩ đó là bài thơ 

để nói về cây cối 


như những cái cây người ta vẫn lấy gỗ 

làm ra những cây đàn 


bạn làm một nốt nhạc

mỗi nỗi đau mỗi sự cô đơn 

dù bạn đã bị vứt bỏ 

sau khi là thánh ca…



tia sáng từ bóng tối dày đặc của linh hồn

ai vượt qua cơn ác mộng

ai nhướng mắt tuyệt vọng 

ôi sự lãng quên đã sinh ra? 


điều đó có vô ích không, những 

giấc mơ, thì cũng là tưởng tượng

tôi, từ chối khát vọng của linh hồn

lạnh lùng và trống rỗng 

hãy tắt tiếng nói đi, hỡi các bạn 


hãy la ó

nếu tôi không thể hiểu được

thì hãy để tôi, sự ồn ào của một kẻ cái gì cũng biết 

liên tục phát minh các mẫu giấy đi đường 

chỉ các bác sĩ bị lãng quên 



bạn làm như bọt trào khỏi ly bia 

làm như niềm vui của cuộc chiến 

những khẩu hiệu đau điếng 

hô to 


bạn là ai mà cứ theo dõi tôi?

bạn là ai mà biết tôi bỏ cuộc 

khe hở nào bạn cũng bịt chặt

ngôi mộ nào bạn cũng ghé mắt 

thắp hương 


a, một ngôi mộ phía xa kia đang chờ chính bạn

không có bộ nhớ nào tồn tại mãi đâu

dù trên thiên đường bạn cứ mơ 

mình bất tử 


trong khi bạn chỉ là món hàng ký gửi 

bám vào túi áo của mọi người 


bạn tự mình nhân đôi 

như con virus 



một đêm u ám 

mưa bão hoành hành ngoài trời

những con sư tử đói bị nhốt trong khu cách ly 

thành đám đông ma quái 


những ngôi sao xanh xao, bạn đã bỏ qua một dấu hiệu

từ đỉnh cao 

vĩnh cửu


giờ mọi người phải tìm kiếm thông điệp của bạn 

dù lãng mạn không thể nấu lên ăn


hãy dạy tôi để tôi có thể điều chỉnh

bức màn sắt tương lai 

ôi những đám mây lãng phí

từ một tâm hồn ốm yếu

đứa con trai của trái đất này có thể bay 

lên đến đỉnh tự do không? 


khu cách ly rậm rạp như rừng 

nhưng nó sáng quá, quá sáng

nơi ánh trăng rực rỡ trái tim tôi

bởi sự yên tĩnh trong khu rừng 


đêm nay tôi run quá

trên mỗi bông hoa, mỗi chiếc lá cuộn tròn

như con gái tôi mới vừa mới thi tốt nghiệp 

bạn bè nó và nó dính với nhau 

như chuỗi ngọc với những giọt sương F1


kìa những con sóng lặng lẽ trôi

những ngôi sao được phản chiếu 

chìm xuống cho đến khi ngập sâu 

họ mới vừa cho tôi tắm

có vẻ như họ nghĩ khi không đau buồn

tôi không dơ bẩn 


có lẽ vì đôi mắt che lấp nỗi buồn

kìa những đỉnh núi ngột ngạt 

những đám mây ngột ngạt 

tôi không thở được 


tôi chờ một cơn bão mùa thu sẽ sớm nổ ra

vì gió đêm đã thổi

nghe như tiếng gà gáy: ó ò o 

cho đến khi linh hồn tôi hoàn toàn rơi xuống 


tôi như con mồi trước nỗi sợ hãi 

hoang mang 

dù bạn dỗ dành những cơn thịnh nộ của đêm

cùng bạn trên chuyến bay dài 

đột nhiên bạn tự ý tăng tốc độ


ó ò o 

đừng bỏ qua một nốt nhạc

khi gió bão thổi qua 

như tấm vải liệm có sương mù

nó từ trên cao rồi lướt xuống

ôi bao giờ bao giờ 

tôi có thể nhìn thấy cái vương miện của bạn 

lộng lẫy như con virus? 


bây giờ bạn bao phủ các vực sâu 

đen, như bài thơ chưa tìm thấy nội dung 

giữa cơn bão hoành hành 

cọng hành lên giá 

làm món nợ của tôi bị nhân đôi 

nghi ngờ nhân đôi 

sợ hãi nhân đôi 

hóa ra bạn làm tôi thành con virus 


như vú của nàng cũng được nhân đôi

đùi nàng cũng nhân đôi 

một hình ảnh về sự không thể diệt vong của nhân loại 

không có bình yên trong cuộc sống cũng như trong lăng mộ

không có hòa bình vĩnh cửu


ò ó o 

tôi muốn là một linh hồn 

quyến rũ làm nguy hiểm cả những linh hồn khác

tôi, một kẻ bỏ bùa mê hồn núi

của quê hương 

nát xương 

còn thịt 



a, nhưng mà mùa thu 

các bài thơ bây giờ lướt sóng 

ó ò o 


nơi mà một khi giai điệu của nó vang lên

mùa thu buồn đến nao lòng 

lần cuối cùng trong lang thang lá vàng 

bạn biết đến một nơi thảm hoa rực rỡ


ôi tại sao tôi mất những chiếc lá, bạn đã trốn ở đâu?

bạn nói dối cả nỗi đau 

của chính bạn 


ngôn ngữ nhẹ nhàng thì thầm rất công bằng

không có lá thì những cái gai là ký ức 

chỉ còn lại với chúng ta

ôi vết thương, nhưng tôi yêu em quá

quá yêu 


và mọi người để tang khi không còn các bông hoa 

trang nghiêm những ngôi mộ

linh thiêng 

tới mức chúng ta chỉ có quyền 

đứng nhìn và khóc



ký ức sẽ vẫn còn 

khi chúng ta lại ngồi trong con hẻm yên tĩnh

tháo khẩu trang ăn một ổ bánh mì 


ngày dài phía trước, lười biếng

chúng ta được thả vào những đêm mưa

mơ lại những khoảnh khắc

đã từng bên nhau 


toàn bộ cuộc sống bây giờ 

là con đường với mùi nhựa ẩm ướt 

chờ đến cuối tuần tiếp theo

các con ngõ vắng lặng

buổi dã ngoại vào Chủ nhật 

được thay thế bằng trò chơi trực tuyến 


thế giới rộng lớn hơn

cho đến khi kẻ giết người thầm lặng thay đổi cuộc chơi

nhưng thời gian lại yên tĩnh hơn

để chúng ta mơ một lần nữa 


giãn cách xã hội?

một loại virus? 

một thử nghiệm trong phòng thí nghiệm toàn cầu?


những cảnh nhảy múa của một mùa thu vắng lặng 

những sân chơi trống trải và những mặt tiền phủ đầy nắng 

đô thị đang mờ đi với ánh sáng tự do tàn lụi cuối cùng 

các cuộc hôn nhân lặng lẽ như nhau 

bởi cuộc đối đầu vô ích với máy bay không người lái 

và các chàng phi công 


khi đa số bị lãng quên im lặng cầu xin cho cái chết 

chờ đợi khuôn mặt trẻ em buồn 

những cái lưỡi bị mê hoặc vì sự xa lánh của nhiễm trùng man rợ 

trong nỗi buồn phi chính trị về nỗi thống khổ 

được hóa giải hoàn toàn như sự sợ hãi không thể lây nhiễm 

và quyền tự do được thể chế hóa 

như một câu thơ vừa chích vắc xin xong lại dính F0 

lông bông vào trại 



hãy đến bên em lén lút như sương mù đêm tháng Chạp

em sẽ giấu anh như những ca F0 

bao vây anh nỗi sợ hãi 

đất nước giờ tan thành cát bụi


những bài thơ vừa đăng báo thơ thần hóa ra là ăn cắp 

những đề thi bạo lực mà học sinh vùng vẫy mãi mới thoát ra 

những người bảo vệ công lý đứng nhìn


những cuộc đụng độ rồi cũng như những kẻ bạo dâm chỉ gây đau đớn

cãi nhau loạn xạ giữa thời buổi còn ai thèm đạo văn 

chỉ lo kiếm ăn 

và làm từ thiện 


đất nước đau điếng

nhìn những người phát từ thiện đang than thở về sự cướp bóc 

nhìn những người cướp bóc đang than thở về lòng từ thiện 

ôi ngôi nhà thiêng liêng của thơ

đang chịu một bình minh của mùa hè giữa mùa đông lạnh giá



chúng ta không mong mình trở thành một phần của lịch sử

nhưng chúng ta đang ở đây

trong ngôi nhà rộng hơn cơn gió 

trái tim bồn chồn của chúng ta đang bơi

qua một giấc mơ tuyệt đẹp 

của hoa hồng và mì gói 


cỏ trước nhà và bụi sau mưa

núi đang đâm vào bầu trời

một ngàn bài hát của gió

và mùa hè và mưa và bọt sóng 

sống trong giấc mơ xanh như ngọc 


nhưng chúng ta không ngủ được

đầu óc bồn chồn cứ nghĩ đến

những cơn sốt, những cơn ho và lá phổi bị xóa mất 

thời gian bị đánh cắp, đóng băng, tan chảy

trong lòng bàn tay 


chúng ta thả nó ra và đôi cánh nó run rẩy bay

đi, bò, lết chậm rãi nhưng chắc chắn

hít thở trong im lặng 

và nó lấp đầy 


chúng ta phồng ra như một quả bóng

thời gian trống rỗng như dạ dày

trào ngược những cơn ợ hơi vô tận 

đi tìm miếng ăn 


những đêm dài trước mặt 

đã bao giờ chúng ta cảm thấy một ngày dài như thế 

thời gian ngưng tụ

bốn bức tường của quá khứ, hiện tại, tương lai, lịch sử

nhưng chúng ta đã ở đây rồi



và chúng ta ở ngay giữa cơn mơ 

như những người từng viết ra lịch sử 

của những con dơi nhiễm bệnh 


ranh giới của các quốc gia, các thành phố 

đang được vẽ lại


không phải bằng những tấm bản đồ 

mà bằng một phiếu xét nghiệm oan sai 

dương tính giả gặp âm tính giả 

dối trá đến bao giờ? 


mấy trăm ngàn đồng hay vài ba ký gạo 

như trò chơi đổ viên xí-ngầu 

những đồng tiền đẫm máu 

bao giờ người nghèo cũng chết trước 


cũng có những cặp tình nhân yêu nhau 

chịu không nổi phải vượt rào ở chốn cách ly 

thành ly gián vì lây lan vi rút 


cũng có những đôi sợ hay còn chịu được 

nằm ôm nhau ngủ cho đến khi cô ấy không còn thở nữa


như chúng ta đã từng ngủ lại trong đời 

khu vườn cà phê thiên thần em màu xanh lá 

chúng ta bị lưu đày trên một đám mây 

đang bay 

qua trái đất 


qua những khu rừng, những con đường mòn

những ngôi nhà có vòi sen lấp lánh như mưa

chúng ta rửa tay và rửa nhiều thứ khác 

vì có thể ai đó đã nhìn thấy và thôi miên chúng ta 

bắt chúng ta im miệng 

qua lần vải lót làm khẩu trang 


chúng ta đang trần truồng trong cuộc hành trình dài và chậm

mà những kẻ viết sử ngày xưa 

cũng không nhất thiết phải trải qua như vậy…



những người không sản xuất vắc xin chỉ sản xuất giấy đi đường 

nhiều khi không nhớ


sau một trận chiến của các trò chơi trực tuyến 

người chơi chỉ mong trò hủy diệt

lại muốn mọi người phải nâng ly 

chúng ta không chúc mừng ai cả 

không ai kịp vuốt hơi thở 

chúng ta đi tìm những ngôi sao cuối cùng còn lại 

chứ không phải kẻ cứ nghĩ mình là ngôi sao 

không khi nào 

thất bại 


nhưng con người đang thách thức con người

hai mắt của cô ta đờ đẫn như thể cô ta muốn giết ai đó

để có một triệu lượt like không biết để làm gì

chả lẽ cuối cùng cái gì cũng để mang đi bán? 


những đồng xu leng keng vẫn mơ làm từ thiện 

hay chúng là tiếng chuông reo trong lễ đăng quang 

của những bào thai bị mù từ trong bụng mẹ


chúng ta không quên tiếng kêu của trái tim

phải nói lời tiên tri về mọi thứ đang tan vỡ

xác định nỗi đau vĩ đại bằng tiếng hét của đêm

gió hú và giọng nói của một con ma đã bị khàn 

cùng những lời nguyền của những người không thể đầu thai

ngập tràn trên youtube


chúng ta là những cái chuông 

rung reng ầm vang đuổi theo các thiên thần 

ở phần vô lý nhất của giấc mơ 


trên hàng triệu sợi tóc chúng ta, hàng ngàn mặt trời đã mọc 

làm vầng trán đen sạm sự cô đơn 

của các vị Thần Linh bị đám mây đen lợi dụng 

giờ đành hóa thành những bóng ma 


chúng ta lang thang 

để đôi mắt nhìn về biên giới của vương quốc ngày xưa 

thần tiên ngập trong ký ức hoang dã


bây giờ những tượng thần lại bị chôn vùi trong bùn

bằng thứ ngôn ngữ bẩn thỉu nhất 

của những kẻ kiếm tiền vô danh 


chúng ta bất lực 

nhìn nhân loại đang liệt dương lòng tốt

cái ác lên ngôi



và bạn mất cả đời để học

nhìn lại cuộc đời từ chiếc giường bệnh cũ kỹ 

nhận ra trong tim mình

còn nhiều điều phải nói 



cho những trái tim tan nát

cho những người đang bị canh giữ

cho những người cô đơn

cho những người luôn luôn ngạo nghễ 



ngay cả với những người đã chết mà không có câu trả lời

tại sao mình chết



ngay cả bài thơ cũng không còn gì 


vì vậy bạn đừng khóc 

bạn thấy cuộc sống thật kỳ lạ 

với những khúc quanh của nó 

và tôi hy vọng bạn không mất cả đời để học 

vì thơ là một điều rất tầm thường 

như bạn và nàng ngày xưa phình phường leo dốc 

trốn học đi hoang 


và học rằng để bay, không phải lúc nào bạn cũng cần đôi cánh

học một nụ cười có thể đi được một chặng đường dài

học rằng tình yêu không bao giờ sai 

và học từ sai lầm khiến bạn trở nên mạnh mẽ

học rằng khóc cũng không sao 

học cách dream on – không ngừng mơ ước 

học làm người hâm mộ số 1 của chính mình

học cách lắng nghe nỗi đau của người khác

học hát và nhảy trong mưa 


khi bài thơ 

vẫn còn đang khóc…



bạn biết không 

ban đầu, tất cả các bài thơ trên Trái đất đều vô hình

chứ không chỉ những con vi rút 


chỉ bây giờ nó mới hóa thân hiện ra vào giữa mùa hè 

như cơn mưa trong tử cung của Mẹ 


hiện ra 

với tất cả những điều vô nghĩa 

hiện ra

về tôn giáo về yêu nước về dân chủ 


hiện ra 

về chủ nghĩa tự do, và mọi thứ bắt đầu 

đất trời làm cho con trai Mẹ thành bài thơ 

như sấm chớp trượt ra khỏi bụng mẹ 

trong mùi thơm nước mắt ngâm bạc hà 

bay qua cửa sổ phòng ngủ của Bố đang mở

mưa như ngâm trong những cánh hoa 

và Bố nhúng đầu mình vào ly rượu 

cùng các chú ăn mừng đứa con trai 


cuộc chiến tranh 

tưởng như chỉ hoành hành ở những nơi khác 

trên các vùng biển xa 

bây giờ ai ai cũng ngồi nhà chống giặc 


và tôi chạy 

bơi qua suối, trèo lên cây, đi hàng ngàn dặm đường và nhảy 

chỉ có Mẹ mệt mỏi chạy theo 


tôi đã yêu lần đầu vào năm 12 tuổi

khi tôi biết tự hỏi tôi đến từ đâu?

hay tôi được sinh ra cùng với những bài thơ 

vì vậy số phận tôi phải quay lại sự vô hình

tôi thành cát bụi 


trái đất này trống rỗng

chỉ còn các vị Thần đang bay lượn 

nên người ta phải làm thêm một tờ giấy báo tử 

tiếng máy in như tiếng chuông rè của địa ngục 

mùi giấy mới rất thơm 

như một bài thơ như một tác phẩm 

tồn tại như một tài khoản trên mạng ảo bị người ta xóa 


cuộc sống như những gì tôi nhìn thấy 

nỗi sợ hãi vô hình của tôi 

như một bài thơ chỉ cần 3 chữ: 


– chết, vô hình, dối trá…


mười khúc cầu siêu, hay vĩ thanh cho bài trường ca phong tỏa… 



những tuần lễ kinh hoàng, tôi đã trải qua mười hai tuần chờ đợi trong một siêu thị đóng cửa. nàng đứng sau lưng tôi, môi xanh ngắt vì lạnh, dĩ nhiên trong đời nàng chưa bao giờ nghe ai gọi tên tôi. nàng nói vào tai tôi: còn có ai để sau này chúng ta kể lại điều này không? 


tôi đã trả lời, tôi có thể


một cái gì giống như một nụ cười, lướt qua những gì trước đây từng là một khuôn mặt



ngọn núi cũng sụp đổ trước nỗi đau 

những sợi dây hai màu giăng ngang cánh cửa 

như chúng ta vẫn đóng phòng giam tên tội phạm 

nỗi thống khổ cận kề cái chết

ngày xưa gió thổi nhẹ cho ai đó

hoàng hôn dịu dàng sưởi ấm họ 

nhưng gió bây giờ là những con virus 


chúng ta không biết điều này

chúng ta lang thang khắp nơi 

bằng chút sức lực còn lại 

như chiếc điện thoại hết pin 

ai vẫn còn bấm phím 


bạn lắng nghe tiếng rì rào của bàn phím 

giờ thành tiếng bước chân nặng nề của những người canh gác 


chúng ta sẽ gặp nhau

những người chết, không còn sự sống

mặt trời lặn mỗi ngày sau cửa sổ phòng hồi sức 


nhưng hy vọng vẫn hát mãi 

những lời kết tội cả dòng nước mắt

oan sai sự cô lập hoàn toàn 


như thể một trái tim đang còn đập bỗng bị xé toạc ra 

một cách đau đớn 

như thể phổi đang thở bỗng bị xóa đi 

bằng photoshop 


nàng nằm đó, một cách tàn bạo

bạn vẫn cố gắng bước đi

bạn đang ở đâu, những người bạn bất đắc dĩ của tôi

những người gác cổng

bạn có nhìn thấy điều kỳ diệu nào trong con hẻm mỗi sáng 

ảo ảnh lung linh xung quanh các vòng tròn của mặt trăng 

nó sẽ là gì

sau khi bạn vung gậy?

hay là bạn cũng đói bụng 

tôi gửi đến các bạn lời chào của tôi

không còn gì là thiết yếu dưới cái gậy đũa thần của bạn 


từ biệt 



chuyện xảy ra như thế này

khi người chết mỉm cười 

họ vui mừng vì được thượng đế thả ra

như một biểu tượng vô giá trị, vẫn cứ vỗ tung của nó

những tiếng huýt sáo, những bài hát chia tay 

những ngôi sao của cái chết trên cao 

chúng ta vô tội 


chúng ta chưa kịp chích vắc xin 

lay lắt cùng tiếng còi xe cứu thương 

trôi như những chiếc thuyền buồm 

tuyệt vọng trong cơn bão biển

bạn đã bị đưa đi lúc bình minh

xác chết cần được chuyển đi

để những đứa trẻ thôi khóc trong căn nhà bóng tối 

một ngọn nến bùng lên

cái lạnh bây giờ nằm trên môi 


mồ hôi cũng lạnh 



lặng trôi như dòng sông 

một vầng trăng vàng lặng lẽ nhìn về

nghiêng qua cửa sổ cái bóng của bạn


chỉ một mình bạn 

nên vầng trăng nhìn thấy một người đàn bà nằm ở nhà

con trai của bà cũng đã chết 


bạn nằm bên lời cầu nguyện 

phải nàng không? 



không phải tôi, một người khác đang đau khổ

không phải chồng nàng 

anh ta đang đi tìm thức ăn từ những người làm từ thiện 


không phải như thế này

tất cả những gì đã xảy ra, hãy

che nó bằng một tấm vải đen, sau đó để cho ngọn đuốc được thắp lên 


cười khúc khích, chọc phá, em yêu ơi, mọi người 

là những tội nhân vì ai vô tội, ai cũng cần được bóc tách khỏi cộng đồng nếu không 

thì các anh dân phòng thất nghiệp 


giá như em có thể biết trước được

cuộc đời sẽ ra sao với em 

tình yêu không biết trước 

ai mà nghĩ bạn lại là bác sĩ 

những giọt nước mắt nóng hổi của bạn

rơi không một tiếng động


bao nhiêu sinh mạng vô tội bị lấy đi

trong mười hai tuần lễ, tôi đã gào thét, gọi bạn về nhà

tôi đã quỳ dưới chân những tên đồ tể

mọi thứ đã trở nên hỗn loạn

mãi mãi tôi không còn phân biệt

được đâu là động vật, ai là người, và chờ đợi bao lâu để hành quyết

bây giờ chỉ có những bông hoa tro bụi, tiếng kêu vang, theo dõi từ đâu đó vào hư không, nhìn tôi và đe dọa bằng sự hủy diệt của lửa, ôi sao lúc lúc nào dân tôi cũng có một ngôi sao to lớn 



năm tháng sẽ trôi qua nhẹ nhàng, dù vậy, tôi không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra, làm thế nào đêm lại nhìn rực rỡ như vậy


bao giờ một lần nữa chúng bùng cháy

bao giờ những lò thiêu 


ôi bao giờ bao giờ 

chúng ta dậm đôi chân của mình 

nhìn đôi mắt như diều hâu

mọi cuộc nói chuyện cũng hỏi về tro cốt 



bạn đáp xuống như một tảng đá

lên bầu ngực vẫn còn đập của tôi

những cái xương sườn bẹp xuống 


tôi đã chuẩn bị sẵn sàng

tôi sẽ chuẩn bị những việc còn lại

tôi có rất nhiều việc phải làm hôm nay

tôi cần phải giết chết trí nhớ

biến linh hồn đang sống của tôi thành tảng đá

sau đó tìm mọi cách sống lại

cùng với vợ và hai đứa con gái 

nhưng bằng cách nào? 


chúng ta đầu thai vào mùa hè tháng tư nóng nực 

gió xào xạc, lễ hội bên ngoài cửa sổ 

từ lâu tôi đã có linh cảm này

về một ngày tươi sáng và một ngôi nhà hoang 

những con virus lẽ ra theo lối thoát của giếng trời

lại lên cơn nổi loạn 



dù sao bạn cũng đến, vậy tại sao không đến luôn bây giờ?

tôi đợi bạn, mọi thứ đã trở nên khó khăn

tôi tắt đèn và mở cửa 

chờ bạn thật đơn giản và tuyệt vời 

đầu độc tôi, nếu bạn muốn, hãy thở ra cơn tức ngực 

những ngón tay bầm tím 


một câu chuyện đơn giản 

bạn chuẩn bị đưa tôi đến và để cho tôi nhìn 

khuôn mặt trắng bệch kinh hãi của các bác sĩ 

họ như những tia lửa màu xanh 

ôi đôi mắt màu mất ngủ sau tấm kính bảo hộ 

bạn đang yêu sao? sao bạn lại yêu trong lúc này

khi mọi người đã nhắm lại và giấu đi nỗi kinh hoàng cuối cùng 



sự điên rồ với đôi cánh của nó

che phủ một nửa tâm hồn tôi

cho tôi uống rượu rực lửa

dụ tôi xuống vực thẳm 

thả tôi bay lên mây 


đó là khi tôi hiểu

trong khi lắng nghe cơn mê sảng 

có lẽ của người ngoài hành tinh

rằng chúng ta phải giao nộp đời mình 

cho nó


không phải đôi mắt sợ hãi của con trai nàng 

nó đã bay lên trời cho dễ thở 

nỗi đau khổ đặt trong một hòn đá

trên ngực chúng ta vào ngày kết thúc cơn bão tố

cũng không phải sự mát dịu ngọt ngào của một đôi găng tay

bóng cây chưa gì đã vội lo âu bóng tối 

cũng không phải âm thanh xa xôi sấm chớp thành ánh sáng

của những lời an ủi cuối cùng 



tiếng đóng đinh

khóc không phải cho tôi, mẹ ơi 

tôi đang sống trong mộ của con 

tại sao cha lại bỏ rơi con? 


nhưng mẹ khóc, không phải khóc cho tôi

tôi đã học cách cúi mặt xuống

làm thế nào nỗi kinh hoàng có thể thoát khỏi đôi mắt 

làm thế nào đau khổ có thể khắc lên đá 

những trang tàn nhẫn

mà nét chạm quá công phu 


tôi biết làm sao 

với những sợi tóc màu đen hay màu tro tàn của bạn 

bỗng chốc hóa thành màu trắng 


tôi học cách nhận ra nụ cười nhạt dần trên đôi môi 

phục tùng nỗi sợ hãi, run rẩy bên trong tiếng cười rỗng tuếch

tôi học cách tự mình bóp bóng 

tự mình đo ô xy 

đo khí trời mà xưa cứ tưởng là miễn phí 

cứ tưởng chỉ có bữa ăn là không miễn phí 


đó là lý do tại sao tôi không cầu nguyện cho chính mình 

mà cho tất cả các bạn, những người đã đứng ở đó 

dưới một bức tường đỏ 

cao chót vót, hoàn toàn mù mịt 


đã đến giờ tưởng nhớ 

những người đã khuất 


những người không còn cảm nhận được sức nặng 

của lớp đất quen thuộc vẫn ở dưới chân mình 

thình lình ụp xuống 


chúng ta cùng cầu nguyện 

tôi đã dệt cho bạn tấm vải liệm rộng rãi này

tôi sợ một ngàn người la hét

đó là cách tôi mong họ nhớ đến tôi 


khi đến phiên tôi chết

hú lên như một con thú bị thương

để mưa tan chảy theo nước mắt

từ mí mắt bất động của tôi 


trước khi tất cả chúng ta 

như con thuyền lặng lẽ trôi ra biển 

từ mấy mươi năm trước 

còn ướt 

đến giờ 


vinh quang vinh quang vinh quang 

đời đời vinh quang cho những người đã chết 

nhưng những vinh quang ấy còn gì?

nhưng những vinh quang ấy cần gì? 

khi đến phiên bạn cũng chết…


(điệp khúc) 

Tôi bắt đầu viết hoa tất cả nỗi buồn

Cả nụ cười cũng viết Hoa cho đẹp 

Mưa đã rơi. Sau nửa đêm bạn say ly rượu màu Tím

Rời khỏi miền tăm tối của loài người, Ngọn lửa màu đỏ của bếp lò của họ. Hỡi bóng tối

Sương màu Đen. Trái đất đông cứng, Không khí có vị đắng

Các ngôi sao hùa nhau tạo thÀnh các dấu hiệu Ma quỷ

Những bước chân hóa Đá, bạn chạy dọc theo bờ kè

Ánh mắt của một người lính xông vào chiến hào Tối tăm

Tiến lêN

Đắng ngắt ánh trăng

Một con sói màu đỏ làm Một thiÊn thần đang bóp cổ. Đôi chân hành quân run rẩy màu xanh và nụ cười chứa đầy nỗi buồn, niềm kiêu hãnh đã khiến khuÔn mặt màu Tái mét. Trong giấc ngỦ, một người lính đã nằm Gục trong Pháo đÀi của mình


Hỡi ngọn đồi toàn sỏi đá thành Cơm. Mọi người đã tàn nhẫn quên đi cơ thể màu giá Lạnh của bạn 

Màu Đen là giấc ngủ


Khi chuông báo Thức vang lên. Ngày màu hỒng đang bước những bước chân màu áNh bạc, mọi người lục tụC kéo qua cánh cỔng phía Đông

Ôi màu hồng màu Hồng…


Astray sunset by Uyen Mai – Lacquer on wood Chiều nào đi làm về cũng muốn dừng lại nơi này để ngắm hoàng hôn cả… U gửi nó vào tranh cho mọi người cùng xem với u đây. ( một trong những bức u trưng trong tl tại bảo tàng mĩ thuật tp HCM

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: