when sadness is still too young on Christmas eve

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

when the sadness is still too young

on Christmas eve

you would drink

it would burn

soundly

in your throat

you’re not lonely

you’re still hopeful

though 

you’re sad…

+++

if you must have any kind of addiction

let it be

alcohol

you could then drown

in all that

sweet aching pain

so you may forget for a moment the news in the papers

all over Facebook that morning…

+++

you drink alcohol

from the bottle

dangling the cadence of the poem

made it fall and shatter

into shards

cutting the skin

make you bleed to death…

+++

we may measure

every ounce

of silent death at the end 

as we’ll always obey

as an act on any stage

always listen to the request for an encore from the audience

+++

we stare at the sky

drinking directly from the bottle

sadness losing its patience

you swallow it in one gulp

every drop

you will know then 

you’re finally clean enough

to be thrown back into the world

you’ve ignited

a light

after a fight with wet fingers

you realised

you’re not a young woman

delicate, moody

waking up each morning

with regret, a heavy head, and an empty stomach

you have 

nothing left to lose…

December 2018

_____

 

khi nỗi buồn còn quá trẻ
vào đêm Giáng sinh
bạn uống

nóng
sâu
cổ họng

bạn không cô đơn
bạn vẫn hy vọng
bạn chỉ rất buồn

+++

nếu phải nghiện
tốt nhất là
nghiện rượu

bởi vì nỗi đau của bạn
sẽ chết đuối vào
các hương vị ngọt ngào
làm bạn tạm quên một bài báo
ngập tràn trên phây bút sáng nay

+++

bạn uống rượu
từ một chai thủy tinh
và treo các âm tiết của bài thơ
làm nó rơi và vỡ
thành những mảnh
cắt vào da

làm bạn chảy máu đến chết

+++

và chúng ta sẽ đong
từng ly
cái chết lặng lẽ cuối cùng

như chúng ta luôn vâng lời
như sân khấu
luôn nghe lệnh khán giả

+++

chúng ta ngồi nhìn bầu trời
uống thẳng từ chai
nỗi buồn đang mất kiên nhẫn

bạn uống
đến khi không còn một giọt
bạn biết mình được rửa sạch
để trôi vào thế giới

bạn bị đốt cháy
như ánh sáng
sau trận đấu với ngón tay ướt

bạn nhận ra
bạn không phải là một cô gái
mỏng manh, hay giận
thức dậy vào mỗi buổi sáng
với sự hối tiếc, đau đầu, và dạ dày trống rỗng

bạn đã
chỏng gọng


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: