even your mother didn’t get a chance to breastfeed you

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Trần Băng Khuê

the words you like to spell out(loud) long ago

now all you can do is draw them on the water

even then all it does is make bubbles

you grind your teeth

and note

the word trade

the word obsess the word trick

like the word “enemy’

you note it down as you run

while you’re being murdered and robbed

you’re unaware that 

what rhymes with evil differs from what rhymes with sombre

you note the “O”s

in the word blood

even your mother didn’t get a chance to breastfeed you

to nurture the smile

you were born to bathe

in the bubbles of dreams

your body is a gorgeous lan palm frond

your mother had covered with words

now no one understands

each word 

a seed

where you may eternally hide

even when you have but the one stick

you can still draw upon the water

after the rain

the word mud

is it in rhythm with all those mad people around you

the word shun

you grabbed and kissed

the spellbinding fingers of whom for the first time picked up a pen

after thousands of years of trying to learn how to speak

the letters like a hunting trap

loose around the bait

without the sea you headed for the mountain

without land you headed for the forest

the gods and heroes had to

chase after you so you can make their offerings

in time with the shaman

a colony is now a timely tale

not just about land

like the colour of tears

and it matters not what colour we add 

it would still make our mothers cry

Gosh, dear Yàng…

May 2021

những con chữ ngày xưa bạn chỉ đánh vần 

giờ phải ngồi viết lên mặt nước 

dù có vỡ thành bong bóng 

bạn cắn răng

mà viết 

chữ ban chữ buôn

chữ mê chữ mé 

như chữ “kẻ thù” 

bạn vừa viết vừa chạy

lúc bị cướp lúc bị giết 

bạn không biết 

vần u khác vần ác như thế nào

bạn viết vần au

chữ máu 

mẹ cũng không kịp cho bạn bú 

để nuôi dưỡng nụ cười 

lúc sinh bạn ra và tắm 

trong bong bóng của những giấc mơ

cơ thể bạn là một tấm lá buông tuyệt vời 

mẹ đã chép đầy những chữ 

bây giờ không ai hiểu

một chữ

là một hạt giống 

nơi bạn sẽ ẩn núp vĩnh cửu

cả khi chỉ có một cái que

bạn vẫn viết lên mặt đất 

sau mưa

chữ bùn

vần với những người khùng đang vây quanh bạn 

chữ lờ

bạn ôm hôn 

những ngón tay ma thuật lần đầu cầm bút

sau mấy ngàn năm ngọng nghịu nói 

chữ viết như cái bẫy săn thú nới lỏng

con mồi

không còn biển thì bạn chạy lên núi 

không còn đất bạn trốn vào rừng

những vị thần và các anh hùng 

cũng phải chạy theo để bạn còn cúng tế 

với thầy mo 

lãnh thổ giờ là câu chuyện của thời gian

chứ đâu chỉ là vùng đất 

như màu sắc của nước mắt

chúng ta vẽ màu gì mẹ cũng khóc

Yàng ơi…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: