If only…

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
Published on Ned Hamson’s Second Line View of the News

1.

the moonlight in a teardrop

she’s crying

for the millionth time

because it’s also the millionth night

the number of souls far and few 

bother to dance in her light

2.

without justice there’s no peace

he said he couldn’t breathe

hence he took his last breath

3.

half empty

he saved the entire day to

pour himself into someone else’s cup

to find

that he

only needs a gulp

what’s left 

in the cup is her share

a gulp is more than enough for him

4.

a metaphor for sleep

there was only 1% left of the battery

and he is not anxiously

trying to plug it 

into anywhere snug

if his phone is the brain

and the eyes are the chargers

it’s but a metaphor

in reality he plugs the charger elsewhere

he wants the charger

to forever be his

not just at 3 in the morning

5.

she is crying

as she reads his poetry

he’s unsure whether 

she could discern the lies

he wants a version of himself

the one she had destroyed

a deep trench, love’s darkness 

where he has fallen

6.

she’s oblivious to the dying moments of her flower petals

to when the flower is her soul, eyelids closing 

as the morning light past through her bedroom window

the leaves being her consciousness withering

from her body flying away

she’s oblivious to when the roots became her soul

weakening due to the lack of light

the lack of faith

she doesn’t get why the sunlight is still so bright

the birds still tweets 

and yet the flowers are dying

the world as it turns out are teardrops

burning blisters in one’s throat

7.

if only my soul would yearn for your soul

the way the Sun yearns for the moon

if only your eyes did not cry because of me

the way it would pour in the June rain

if only I had never met you

though I’m aware 

we’re entangled somehow 

if only…

April 2021

—–

1.

giọt nước mắt của ánh trăng

nàng đang khóc

lần thứ một triệu

vì đây cũng là đêm thứ một triệu 

có quá ít linh hồn

chịu khiêu vũ với ánh sáng của nàng 

  1.  

không có công lý thì không có hòa bình

chàng nói chàng không thở được

nên đã trút hơi thở cuối cùng

  1.  

một nửa trống rỗng

chàng dành cả ngày để

rót mình vào cốc của người khác

chỉ để thấy rằng

đến lúc chính mình

chỉ cần nhấp một ngụm

tất cả những gì còn lại trong cốc 

là phần còn lại của nàng 

đã mang cho chàng quá nhiều

4.

một ẩn dụ cho giấc ngủ  

pin điện thoại của chàng chỉ còn 1%

chàng cũng không cảm thấy cần thiết 

để cắm nó vào

đâu đó 

nếu điện thoại của chàng là bộ não 

và bộ sạc là đôi mắt

nhưng đó là ẩn dụ

thực tế chàng cắm sạc vào chỗ khác 

chàng muốn cục sạc

mãi mãi là của chàng

không chỉ lúc 3 giờ sáng

5.

nàng đọc những bài thơ của chàng 

nước mắt giàn giụa

chàng không chắc nàng đã hiểu

những lời nói dối của mình 

chàng muốn làm một phiên bản của chính mình

nhưng nàng đã phá hủy

một rãnh rất sâu, nơi bóng tối của tình yêu 

chàng đã rơi vào nó

6.

nàng không biết những cánh hoa của nàng đã chết từ khi nào

từ khi nào bông hoa là linh hồn của nàng, đã khép mí 

vào buổi sáng khi ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ phòng ngủ 

những chiếc lá vốn là ý thức của nàng 

trở nên héo úa 

và bay ra khỏi cơ thể nàng 

nàng không biết từ khi nào cái rễ là linh hồn của nàng 

đã không còn hy vọng

và ánh sáng trở nên yếu ớt 

nàng không hiểu vì sao nắng vẫn sáng chim vẫn hót

mà hoa thì héo 

thế giới này hóa ra là những giọt nước mắt

và vết bỏng trong cổ họng

7.

ước gì tâm hồn anh khao khát thấy linh hồn em

như mặt trời khao khát thấy mặt trăng

ước gì mắt em đừng khóc vì anh

như mưa tháng sáu

ước gì anh chưa bao giờ gặp em

nhưng anh biết mình đang vướng vào 

điều ước gì…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

1 comment

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: