A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

her heart is so small, it’s a black hole forever sound within my soul


[5th revision; 2019-2022]



happiness was you

on my lap

the time

you spilled orange juice

all over my pants

for a week

I didn’t wash it

then, you were gone

nowhere to be found

you couldn’t possibly forgotten

you were perhaps tired

the lit cigarette

the wandering smoke

the days we used to wander

the windy noisy open-air places 

the past never silenced

beneath the tables the conversations still

travellers and the rain

choking melodies 


breathless air


on my lashes


orange juice

a whole week

as though joy

may never end




a poem

shouldn’t have been written like that

even when she did


possibly into a forest

without any roots

as though

the earth spinned endlessly 


like a dream

a deceptive landscape

a waterfall knowing only how to fall

people on the verge of breaking

our world

spilling three-quarter of tears into a ladle

ladling water




meeting a giant razor

a hairy man


each eager throat

at a time

a scar

we all believe

to be

a bee sting




the babies sucked their thumbs in the maternity ward

mother’s milk was overflowing

the fragrant seeped

through the walls

the hospital hallways

the scent was so that

even the hallways were mesmerised

by the baby thumbs

cravings for a drop of coffee

a teaspoon

tiny tiny amount

mixed in a world of thumbs

in deep sleep

the anxious fathers in the hallway

couldn’t possibly





God didn’t create humanity in all its nakedness alone

He created clothes

heavenly bodies in silk

including those who enjoyed porn

nude sketches

hats were also His creation

like shoes

guys, you must put your pants on

button your shirt

before you pick up women

kiss them

Archimedes was naked

discovered the power of water in the bathroom

that one time

scientist thereafter 

wore clothes

poetry was written by people with clothes on

worried about having no pants

naked with nothing on except for a hat and a scarf

the drunk on the sidewalk

also needs clothes

so he allowed to lift his eyes towards heaven

meet God

Dear God

why didn’t You simply make a naked man

clothes would’ve been a necessity

like hair and beard

no need to shave or cut 

superficial images for sale



game of living




free verse

without freedom



to have no rhythm


but words



how could a poem walk pass quicksand

without leaving

a footprint?

like ghost

we pass by 

too scared to


our own


a sophisticated drunk

asked: sweetie

you like that, right?

yes, yes, yes of course

I love it

so good Yes 


with your finger

stir the quicksand

left not a mark

a footprint




the hem and sleeves of your áo dài

our first morning breath

the carnal awakening of our desire?

let’s walk

I’ll show you a place

we may have breakfast


at the tip of a hawker’s yoke is a song

like a poem

calling out the rhymes

the see-sawing of those

songs in passing

on the arrival of a poem

we should tread soundly into darkness

beneath the canopy of hawkers

we gosh 

we should

be able to 

make all the unmarried women blush




her heart is so small

it’s a black hole



within my soul


within my veins


causing it to throb endlessly

time never ceasing


it’s afraid

as an egg



long ago slipped through our fingers




so long, see you soon

she said, when she left

while I was still holding on

to her ring finger

I closed the door

stared at it

a bleeding


I tried to stop the bleeding

took a deep breath

held back the hot tears

avoid the smirk on the face of the guy next door 

sad eyes in a room

like a campfire

burning leaves

staring at yellow smoke

like just before she


into the sunrise



the poem conversed with the wind, the entire night

after writing down another line, the wind retreated

shook its head

induced fear in poetry

like the shaking branches in the dark of night

the wind couldn’t stand still like a tree

ran through the forest

stretching its shadow


far and wide

but what did the poem say to the tree?

or merely the chatter of leaves

in Death, fell

a leaf

her covered her modesty

fell off as she slept

it’s a story about the mist

a tongue licking a dream

a dry cough

both choked with smoke

no one knew 

what the leaf meant

what the wind wanted to say

it couldn’t possibly also be

responsible for the screams

or the anger

it could be 

a form of punishment

the poem

must bear


it didn’t care, poetry was despicable

poetry didn’t love her…




when the ground was suddenly raised

she stepped onto the clouds

by the shimmering Milky Way washed her clothes

the angels though 

must hold tightly onto her skirt

or she’ll be lost

all the stains were washed away


a soul

fished out from the well of Cổ Loa(1)

the day Mỵ Châu(2) fell out

from the clouds

down to earth

each human shadow hovered like spectres

at sunrise cock crowing 

an omen

a star (her it seemed)

fell, not like a waterfall


more like the wind

the horizon was pushed back

so she may have a line 

for her clothes

her man

wiser never passed by

because there’s a man smoking in the distance

waiting for her to hang up all her clothes

which took forever to dry

can you guess then in the poem

how many times the clothes were hung

how many sets of clothes

How many men?

(1) Cổ Loa : an empire built by the Emperor An Dương Vương

(2) Mỵ Châu: a princess in folklore, daughter of An Dương Vương (at the fall of the empire she was killed by her father)





you could hear

the poem throughout the day



then there in front of you 

a moss strewn wall

pieces of memories

like a battered

old doll

no one bothered to remember

the poem

like the way you make an entrance

the commotion

People are too busy worrying about their homes burning down or flying away




the poem continued on the dotted line





Or is it about the translator’s residing imagination?

on the last breath on their back due to the meaning of it all

and it knows

even upon the destruction of the vernacular

via unmoving articulations

to the moment, even the rain

loses its patience

it’s the beginning of the past

A mother may not understand

why the poem died

instead of being in a coma for a few weeks

the steady breathing

the runaway thoughts

only the wind could see

our debts

so much



like jackfruit leaves

sparse in autumn

silenced the flesh


at the rate of a wedding

the bride has been stolen

the nation ran at a rate close to zero


clearly, it was not defeated

when the corpse of a man

drifted up the river lost


the body of the poem

How can we all at once dig for treasure?

some of us have to miss out

hence the poem

turned into a wandering child

straying from the dotted line

on the paper

like the resounding formation of a grave

tears at the altar

the poem

like the air heading for the window

after years opened

yet the spirits were still afraid

the poem announced:

– they’re now gone from the window

running too fast passed the cemetery

we will never see them

ever again

nobody should cry

it’s just a storm


since the poem

even after a few more dotted lines were filled

making no difference

compare to a gunshot

or the last act of kindness

no one knew what to do

to open up the poem

or the door to death

Everyone asked: where’s the door?

Where’s the doorway?

what is a door

what was this door

where is paradise

there’s only hell here

crumbled faces of destitution




I know that tomorrow after I’m gone

you will place a rose on my grave

uhm, why don’t you concentrate 

on what you have achieved

and what you’re doing right now

you confiscated so many books

mine and so many others

you may as well lecture us about Mai Thảo

and Võ Phiến

Cung Tích Biền Phan Nhật Nam

Duyên Anh Du Tử Lê

Or do you want everyone to line up

in the glaring sun like Bùi Chát?

I died because of you

now you’re by my grave, sad

Has it ever occurred to you that

you took my wedding ring, my union with God

yet enthusiastically at my wedding

gave me a few

wilted roses?

Has it ever occurred to you that

I don’t want to die

nor do I want to sit and watch you die

even when we’re no longer afraid

and grasp the idea of forgiveness

no one could take our victory 

away just like that

Now is when

why are you constantly 

contemplating death?

why are you still full of hate

why are you still fighting

with even the thorny autumn 

so sharp and pointy?




if you won’t marry me 

then I’ll


the young woman decline

thus sixty

years later



left behind the citizens 

(doubling over) with appendicitis




the birds

sang as they flew

hunted, ate and shitted

I stared at their wingspan

till they’re

out of sight

oh, if I was a bird

fly, flying

sing, singing

shitting, happily

no one 

laugh, laughing

East shouting

West berating

South screaming

North swearing

at me

a composer of poetry


vague, a grub lacking culture




a poet with AIDS or syphilis

quite common since he frequented the whore house

except now he has a low


to his


where the trees and darkness merge 

the dark

caused the poem to howl like a dog

God has not forgotten him

passerby have not forgotten him

though the farmers’ health authority

couldn’t work out why he’s still alive

they waited for him to die

always late into the night

he wanted us to have fun

all carry our laptops to the podium on seminars

all paralyzed

with a contagious disease

caught from a blind person

all believed he was a mentor still

he pretended that he didn’t know how to fire a gun

a withdraw of 200m2 the compensation was 500 bottles but the reissue of 70m2 the fee of 600 bottles

if you knew your place you should donated half of your share

no different to the nights

reserved for drinking and girls

a child was silent

because they knew

he’s trying to save the world from sterility

children’s nursery rhymes


the brainwashed memories

a walking stick of the blind

always poking at the holes on the road

seats for disabled butts

everyone going mad from all the reading

can’t be bothered cooking

all must be writers

eating and cooking at the same time

the imaginative poetry of little children

can but perish

there were the passing person

afraid of infestation

a new vernacular

they walked

in poorly fitted shoes

like he was not used to wearing 

a double layer of holey condoms


they won’t forgive the walking stick of the blind having a poke here or there

it ruins the pavement

the poems walked

ready and prepared

on poetry’s

two naked

hot feet




What can poetry do

When happiness abandons us? 

we have nothing

nothing at all precious

nothing at all

nothing at all




why do we need poetry 

as though it 

constantly depends on

the chatter of birds

and sunlight

How may sunlight

aid us in our plight


the poems we composed?

in every heavenly gate

a door

destroyed via the ire of a poem

Then why do we need poetry?

When a crack appears

a mindless darkness

we note the prettiest words


but such evil

not sibling rivalry

Then what is the reason for poetry?

it may attract the attention of the passerby 

a chance for them to hear our story?

or the land of the wind

depends on poetry for a breath to help us fly

escape from hell?

Then why 

do we need poetry?

or do we just need a driver

also a good telephone operator

not for call girls

but to call upon 

the poets

murky requests

for a drink

the nation

attentively listened to poetry like it would the rain

this very night

it rained

almost like poetry

the whole thing was almost like

a falling teardrop

our Mothers breaking


drifting clouds



a breeze in longing



almost as


the poem were glowing red embers

that anyone could ever possibly remember?



niềm vui

khi em ngồi vào lòng

nhiều khi

em làm đổ ly nước cam

lên hai ống quần

mà cả tuần

tôi mới giặt


sau đó, em đi đâu

không ai biết

chắc là em không quên

chỉ là em mệt

châm một điếu thuốc

khói lang thang

như ngày xưa tụi mình hay đi bộ


quán Gió bây giờ có nhiều âm thanh

không im lặng ngày xưa

phía dưới bàn còn nghe tiếng nói

của du khách và mưa

nhưng bài hát đã bị bóp nghẹt

không gian bị bóp nghẹt



lông mi của tôi

bị ướt

nước cam

cả tuần

giả vờ không hết

niềm vui…


bài thơ

nó không thể viết theo cách này

ngay cả khi em bay

đâu mất


như lạc vào rừng

không tìm thấy gốc cây

như thể

trái đất suốt đời quay

lơ lửng


như giấc mơ

của một thị trấn chỉ toàn nói dối

của một ngọn thác chỉ biết rơi

có người bị vỡ

như trái đất tụi mình từng muốn đổ

ba phần tư nước mắt vào cái gàu

múc nước

ở đâu đâu



đó chúng ta trôi dạt

gặp một lưỡi dao cạo khổng lồ

của ông nhiều râu

cứa đứt

cái cổ họng háo hức

của từng



cái vết thương

mà tụi mình cứ tưởng

là con ong



những em bé nằm bú tay trong khoa Sản


sữa mẹ thênh thang

thơm cả hành lang

bệnh viện


mùi thơm

làm cả hành lang mê sảng

ngón tay của bé


chợt thèm một chút cà phê

một muỗng nhỏ

nhỏ nhỏ nhỏ

pha vào thế giới những ngón tay

đang ngủ say

mà ngoài hành lang những ông bố loay hoay

không làm sao

hiểu được

Chúa không chỉ tạo ra con người trần truồng

Ngài còn tạo ra quần áo

người đẹp vì lụa


cả khi con người thích coi phim sex

và vẽ nude

Chúa vẫn làm thêm mũ

và giày dép


cả mấy ông cũng phải cẩn thận mặc quần

áo vào

mới dám đi mê gái

và hôn

cả Archimedes trần truồng

vào phòng tắm phát hiện ra lực đẩy của nước

cũng chỉ một lần

các nhà khoa học sau này luôn luôn

mặc quần

và áo


thơ được viết ra từ những người mặc quần áo

vì sợ ở truồng

thơ thành hư ảo

đọc không ra

khi chết đi

người ta bay lên trời

không chỉ mặc quần

áo, mà còn mũ và khăn choàng

một người đàn ông ngồi uống rượu ở vỉa

hè, vẫn phải mặc quần áo

mới dám ngước nhìn Thiên Chúa ở trên



Chúa ôi

sao Ngài không tạo ra người đàn ông trần truồng

để chúng con khỏi cần mua quần áo

cả tóc râu

khỏi cần cạo

cái mẽ ngoài

giờ đang mùa hạ giá

sau khi bị cuộc đời

chơi lén



thơ tự do

nhưng không có tự do

muôn đời nó

giả vờ

mất vần




làm sao bài thơ đi qua bờ cát lún

không để lại dấu chân

người ?


như bóng ma

chúng ta đi qua

không dám


cái bóng của chính chúng



một quý ông say rượu

hỏi: em vẫn

còn thích chứ?


dạ, dạ, vâng ạ

em vẫn còn

sướng ai sương cho sáo

sao móc ngón tay

loay hoay

với bờ cát lún

không dấu chân


tà áo dài của bạn

có phải là hơi thở mỗi sáng

để đánh thức thịt da?

chúng ta hãy đi bộ

tôi sẽ chỉ cho bạn nơi

chúng ta điểm tâm


trên ngọn cây hát rong

như bài thơ

chúng ta gieo vần

với một dao động của những người

ngẩn ngơ rồi hát

khi bài thơ đến

chúng ta hãy đi sâu trong bóng tối

dưới tán cây hát rong

chúng ta

ôi chúng ta

sẽ làm cho các thiếu nữ chưa chồng

đỏ mặt


trái tim nàng quá nhỏ

nó chỉ là một lỗ đen



linh hồn của tôi

tút lút

bên trong những mạch máu


làm nó đau đến vô cùng

vì thời gian

có bao giờ dừng lại


mãi mãi

nó sợ

như quả trứng



ngày xưa ta làm rơi




tạm biệt, tạm biệt

khi nàng bỏ đi

bàn tay tôi vẫn còn nắm chặt ngón tay

đeo nhẫn của nàng


tôi đóng cửa lại

nhìn nó

một vết thương

chảy máu

khi tôi cố gắng cầm máu

hít thở sâu

giữ lại những nước mắt nóng

và nụ cười nham nhở của tay hàng xóm


căn phòng đôi mắt buồn

như đống lửa trại ngày ta đốt lá


và ngồi xem khói màu vàng

trước khi nàng

bị bình minh làm

biến mất


bài thơ nói chuyện với cơn gió, suốt cả đêm

vừa viết thêm một dòng, gió lùi lại

nó lắc đầu

làm bài thơ sợ hãi

như cái cây lúc lắc trong đêm


không đứng im như cây, cơn gió

bỏ chạy vào rừng

làm cái bóng




nhưng bài thơ nói gì với cái cây?

hay chỉ những câu chuyện chiếc lá

rơi ra cái chết


cái lá

che lại một thứ tế nhị

chỉ rơi ra khi nàng ngủ

câu chuyện của sương mù

cái lưỡi liếm vào

giấc mơ

tiếng ho khan

cả hai cùng sặc khói

không ai biết

chiếc lá chỉ nói

những lời của gió

nó không thể bao gồm

tiếng hét

hay cơn thịnh nộ


nó có thể là

hình phạt

mà bài thơ

phải hứng chịu

vì đã lỡ

không yêu

thơ ác quá, không thương em


nếu mặt đất bất ngờ dâng cao

nàng sẽ bước lên đám mây

ngồi giặt áo bên dòng Ngân lấp lánh

các thiên thần phải nắm

chặt váy của nàng

không thôi đi lạc


tất cả mọi vết bẩn trên áo quần, nước sẽ rửa trôi

khôn nguôi

một linh hồn

vớt ra từ giếng Cổ Loa

ngày Mỵ Châu rơi ra

từ đám mây

xuống đất


mỗi bóng người di chuyển như bóng ma

bình minh tiếng gà

trở thành điềm báo

một ngôi sao (hình như là nàng)

không rơi thành thác nước

mà nhẹ nhàng

khi so với gió


chân trời bị đẩy lùi

cho nàng làm dây phơi

quần áo


người đàn ông của nàng

khôn ngoan không đi qua

vì có một gã ngồi hút thuốc phía xa

chờ nàng phơi đồ

mãi vẫn chưa khô


đố bạn vậy bài thơ

bao nhiêu lần phơi đồ

bao nhiêu bộ quần áo

có mấy người đàn ông?


bây giờ, đôi khi

bạn có thể nghe

bài thơ cả ngày

di chuyển

múa may


và bạn cũng nhìn thấy

bức tường rêu đầy

mảnh vụn

ký ức như một con búp bê

bị hỏng


chẳng ai thèm nhớ

bài thơ

như bạn chạy ngang

kêu vang


bây giờ người ta chỉ hô khi nhà bay lửa cháy


bài thơ viết tiếp lên những dòng kẻ chấm

hay câu chuyện của dịch giả ngồi tưởng tượng?

nằm hấp hối bên các định nghĩa


và nó biết

ngay cả sự phá vỡ ngôn ngữ

từ những bài phát biểu bất động

cho đến lúc, cơn mưa

trở nên mất bình tĩnh

quá khứ đã bắt đầu


Mẹ có thể đã không biết

vì sao bài thơ chết

thay vì nằm hôn mê vài tuần lễ 

cái cách hít thở từ từ

những ý tưởng bỏ chạy

chỉ có gió có thể nhìn thấy

những thứ chúng ta còn mắc nợ

bao nhiêu là



như lá mít

ít như mùa thu

im ru xương máu


cái chết

với tốc độ của một đám cưới

cô dâu bị đánh cắp

đất nước chạy từ độ không đến tận zero

ô hô,

rõ ràng nó không bị đánh bại

khi tử thi một người đàn ông

trôi sông lạc chợ

nhập vào cơ thể

của bài thơ


làm thế nào mọi người cùng nhau chơi trò đào kho báu?

phải có kẻ bị bơ vơ

nên bài thơ

thành đứa trẻ lang thang

từ dòng kẻ chấm thẳng hàng

trên trang giấy

như tiếng vọng lên ngôi mộ

giọt nước mắt bên bàn thờ

bài thơ

như không khí tiến về phía cửa sổ

sau nhiều năm cánh cửa để mở

mà linh hồn vẫn sợ

bài thơ nói:

– nó đã rời khỏi cửa sổ

chạy ra nghĩa trang vượt quá tốc độ

chúng ta sẽ không bao giờ nhìn thấy nó

một lần nào nữa

đừng ai khóc

chẳng qua là cơn mưa

chưa giải thích

vì bài thơ

dù có điền thêm vài dòng kẻ

cũng không có gì khác

so với phát

súng, ân huệ cuối cùng


không ai biết làm thế nào

để mở bài thơ

hay cánh cửa của cái chết

ai cũng hỏi: cửa đâu?

ở đâu là cánh cửa?

cánh cửa là gì

cánh cửa gì đâu

thiên đường đâu

ở đây toàn địa ngục

những gương mặt nát nhàu


tôi biết rằng, ngày mai, sau khi tôi nằm xuống

bạn sẽ đặt hoa hồng trên mộ của tôi


ồ, làm sao bạn không nghĩ

về những gì bạn đã

và đang làm bây giờ

bạn tịch thu bao nhiêu là sách

của tôi và bao nhiêu người khác

sao bạn không hội thảo luôn về mai thảo

và võ phiến

cung tích biền phan nhật nam

duyên anh du tử lê

hay bạn bắt mọi người phải xếp hàng

nắng chang chang như bùi chát?


chính bạn lôi tôi vào chỗ chết

giờ bạn ngồi bên ngôi mộ, đau buồn


bạn có nghĩ

bạn đã lấy của tôi chiếc nhẫn cưới của Chúa

và nồng nhiệt tặng lại mấy cái hoa hồng

héo rũ

trong tiệc cưới của tôi?


bạn có nghĩ

tôi không bao giờ muốn chết

cũng không muốn ngồi xem bạn chết


kể từ khi chúng ta không còn biết sợ

nhưng biết tha thứ

không ai có thể giành chiến thắng

theo cách như vậy


bây giờ là bao giờ

sao bạn cứ chờ

chơi trò cái chết?

sao bạn vẫn còn hận thù

sao bạn vẫn cứ chiến đấu

với cả mấy cái gai

nhọn buốt của mùa thu?


nếu em không lấy

anh thì anh

sẽ chết


cô gái cự tuyệt

và sáu

mươi năm sau


trai chết thật

bỏ lại nhân dân

vỡ mật


những con chim

hát trong chuyến bay

săn mồi, ăn uống và ỉa


tôi nhìn vào sải cánh của con chim

cho đến khi

nó mất hút


ô, làm thế nào tôi như một con chim

bay, bay, bay

hát, hát, hát

và ỉa, với niềm vui

mà không bị người

ta, cười cười

đông la

tây mắng

nam gào

bắc chửi


một đứa làm thơ

ngơ ngơ

mù mờ, ở dơ và kém văn hóa


một nhà thơ bị SIDA hay giang mai

điều ấy cũng bình thường vì ông hay chơi gái


chỉ có điều ông không còn sức

đề kháng

cho những câu thơ

của mình


nơi những cái cây và bóng tối hòa vào nhau

bóng tối

làm những câu thơ tru lên như tiếng kêu của chó


Chúa không quên ông

người qua đường không quên ông

chỉ có nền y tế công nông

nghĩ mãi sao ông không chết?


sự chờ đợi cái chết

với ông luôn luôn là quá muộn


ông muốn tất cả chúng ta sẽ cùng vui chơi

cùng nhau vác máy tính lên sân khấu tham gia hội thảo

mọi người cùng tê liệt

trong căn bệnh truyền nhiễm

từ một người mù

vẫn nghĩ mình đang dẫn đường cho người khác


ông giả vờ không biết nổ súng

thu hồi 200m2 đền 500 chai trong khi cấp lại 70m2 nộp 600 chai

nếu biết điều thì sẽ chia hai


nhưng ông biết ban đêm

là để uống rượu vang và chơi gái


một đứa trẻ im lặng

vì nó biết tất cả

nó biết ông đang cứu đất nước thoát khỏi tình trạng vô sinh

những bài-thơ-trẻ-em

đang thời kỳ suy dinh dưỡng

với những ký ức bị xóa

cây gậy người mù

chọc mãi trên đường những cái lỗ

và ghế ngồi cho những cái mông tàn tật

mọi người bây giờ phát rồ vì đọc sách quá nhiều

nên không còn ai nấu ăn

tất cả phải thành nhà văn

vừa ăn vừa nấu


những bài-thơ-đứa-trẻ-thông-minh

chỉ còn biết tử vong


cũng có người qua đường

vì sợ bị nhiễm trùng

những ý nghĩa mới

họ đi bộ

không quen với đôi giày

như ông không quen dùng hai bao cao su

đã thủng



họ không tha thứ cho những người mù cứ chọc gậy

làm hỏng cả vỉa hè


các bài thơ đi bộ

đã sẵn sàng

trên hai bàn chân trần

nóng bỏng

của thơ


thơ làm được gì

khi hạnh phúc bỏ ra đi?

chúng ta cứ không có gì

không có gì quý


không có gì

không có gì

cả chỉ có

trẻ em đói



tại sao chúng ta cần thơ

như nó

luôn luôn cần nghe

tiếng chim

và nắng



bằng cách nào nó giúp chúng ta

từ bỏ

những bài thơ

mà chúng ta đã viết?


rằng trong mỗi cánh cổng của thiên đường

có một cánh cổng

bị bài thơ

nổi điên đập vỡ


vậy tại sao chúng ta cần thơ?


khi một vết nứt xuất hiện

một bóng tối ngu ngốc

chúng ta cùng nhau viết xuống những chữ đẹp nhất

và mơ hồ

nhưng tàn ác

đó không phải cuộc chiến

của hai người anh em


vậy thơ để làm gì?


nó có thể làm người qua đường dừng lại

để nghe chuyện chúng ta?

hay vùng đất của gió

có nhờ thơ để thổi chúng ta bay

ra khỏi địa ngục?


vậy tại sao

chúng ta lại cần thơ?


hay bây giờ chúng ta chỉ cần anh chàng lái xe

kiêm nghề gọi điện thoại

không phải gái gọi

mà là rủ những nhà thơ

khi có yêu cầu

lơ mơ

và nhậu


đất nước

đang lắng nghe thơ như lắng nghe mưa

đêm nay


gần như là thơ

điều này gần như

giọt nước mắt rơi

và Mẹ bị vỡ


gần như

mây bay

gần như

gió nhớ

gần như


gần như là

bài thơ còn đỏ lửa

lần nào, nhớ không?

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: